Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

24 thg 12, 2013

Những hòn than Noel.


Những ngày trước Noel An thấy lòng vui những lời hẹn hò, cho dù mông lung đến mấy. Để đáp lại lời bình trêu đùa của cô bạn trên mạng “Noel này An ấm áp nhé, vì có nhiều bạn để hẹn hò”, An đã nhắn: “Đi lễ Noel trong cái lạnh se se của đêm Dalat thú vị lắm Tiger à”. Nhưng đợi mấy ngày không có trả lời, An không tế nhị xa xôi nữa, anh nói: “Nếu không ngại ai thì Noel mình đi thăm ngắm những hang đá trong các nhà thờ Dalat nhé”.Tiger trả lời: “Còn lâu mà anh, rảnh mình đi ucf nhé”. Còn đến nửa tháng mới Noel thì thỉnh thoảng cà phê với Tiger cũng hay quá đi chớ. Nhưng rồi ngay cả lời hẹn đi uống cà phê cũng bị những công việc của Tiger cuốn đi. Một hôm xuống ông bảo vệ chơi, ông nói: “Đêm Noel chú đi lễ nhà thờ cho tui đi với!” Biết ông bảo vệ là người không theo đạo, anh nói : “Đi chớ, nhưng bác đi dạo xem đêm hội thôi rồi về chứ vào dự lễ không có chi vui đâu!” “Đừng lo, tui đi lễ Noel nhiều lần rồi, lễ hay lắm”. An nói :Vậy thì tùy bác, đến đêm Noel tui cùng bác đi cho vui. Anh nghĩ: ít ra đây là cuộc hẹn có giá trị thực tế nhất! Noel thế là vui rồi, không lẻ loi như mọi năm trước nữa.

Còn cái vui khác không kém: Những tin nhắn chúc mừng Noel từ người thân và bạn bè ở xa gởi về:
-         Merry Chrischmas!
-         Giáng sinh an lành và hạnh phúc anh nhé!
-         Hồng ân Thiên Chúa đến với anh !
-         Giáng Sinh bình an, yêu thương, vui vẻ anh nha.
-         Trai tim moi nguoi se la hang da Be-lem am ap nhat, tran ngap hong phuc Chua Hai Dong trong mua Giang Sinh nay va mai mai nha anh.(có minh hoa cây thông Noel với nhiều ngôi sao).
Bấy nhiêu đó cũng đã làm cho An thêm nao nức chờ ngày lễ Noel đến.
An nhớ những đêm lễ Noel mấy năm trước, một mình anh đi giữa đám đông người co ro trong sự ấm áp của khăn áo dày cộm : áo măng tô, khăn len; của tay trong tay. Mọi người thong thả đi trên con dốc từ khu Hòa Bình xuống cầu Ông Đạo, rồi lại lên dốc nhà thờ Chánh tòa, giữa chập chùng sương giăng. Họ cứ đi lên, đi xuống để nhìn nhau, nhìn cảnh vật nên thơ của đêm Noel xứ lạnh, với niềm vui Noel len nhẹ nhàng trong lòng mình. An vừa thấy lẻ loi vừa cảm thấy một niềm an lạc của một người cô lữ trong cảnh mộng, trong “đêm thánh vô cùng đất với trời xe chữ đồng”.
Hôm nay, ngày Noel lại đến.
Nhưng chiều nay, đến 6g thì trời bỗng chuyển lạnh. Gió từng trận thét gào ngoài khung cửa sổ, hơi lạnh vây bủa tòa nhà. An vừa hé cửa đã vội đóng sập lại. anh biết mình đã bị hơi lạnh mùa đông phong tỏa rồi. Đi quanh phòng một lát, An xuống phòng bảo vệ đọc tờ báo nói về thời tiết thay đổi và về những đồn đoán về ngày tận thế mấy hôm trước.
-Trời lạnh quá! Không đi chơi Noel được ông ơi. Sorry!
-Ừ, năm nay lạnh thật. Thôi ở nhà , ngồi đó tui pha ấm trà. Xo với xiếc, ri với riếc cái chi!
Giọng giễu cợt và tiếng cười oang oang vô tư của ông bảo vệ xua đi ít nhiều lạnh giá của đêm đông.
Biết sẽ khó mà đi ra ngoài, An quay lên, đóng kín mấy cánh cửa, ngồi coi ti vi. Đang lúc buồn hiu nhìn ra ngoài trời đêm, một tiếng chuông điện thoại reo lên. Tiger gọi. An nghe một lời chúc ngắn gọn: TIGER ĐANG VUI NOEL VỚI ROBER HÙNG Ở SÀI GÒN. CHÚC CHÚ NOEL ẤM ÁP! SORRY CHÚ. An nhớ giọng giễu cợt của ông bảo vệ : Xo với xiếc, ri với riếc! Nhưng anh chỉ cười nhẹ. Niềm vui Noel khiến cho anh “lòng chợt từ bi bất ngờ”. An mở coi lại mấy tin nhắn chúc Noel hôm qua, và quả thật lòng An ấm áp dần. Mỗi dòng tin nhắn chúc mừng Noel như một hòn than đỏ, xếp bên nhau tạo nên một ngọn lửa nhỏ xua đi cái lạnh vừa mới len vào cõi lòng An. An thổi nhẹ vào những dòng tin nhắn chúc mừng Noel cho ngọn lửa bùng lên và anh lần lượt đem những nỗi phiền bực, những nỗi niềm cay đắng đốt cho cháy hết, đem những lúc cô đơn hong ấm trên ngọn lửa rực đỏ bởi những tin nhắn chúc mừng.
-         Merry Chrischmas!
-         Giáng sinh an lành và hạnh phúc anh nhé!
-         Hồng ân Thiên Chúa đến với anh !
-         Giáng Sinh bình an, yêu thương, vui vẻ anh nha.
-         Trai tim moi nguoi se la hang da Be-lem am ap nhat, tran ngap hong phuc Chua Hai Dong trong mua Giang Sinh nay va mai mai nha anh.(có minh hoa cây thông Noel với nhiều ngôi sao).

Người hỡi, hãy kịp bước tới, đến xem, nơi hang Bêlem
Ôi Chúa giáng sinh khó khăn thấp hèn.
Nửa đêm mừng chúa giáng sinh ra chốn nhân trần
Người đem ân phúc xuống cho muôn dân lầm than
Nơi hang bê lem thiên thần
xướng ca
Thiên chúa vinh danh chúng dân an hòa 

Tiếng nhạc mừng Noel nhà ai xuyên qua gió rét vọng vào làm cho “những hòn than yêu thương” từ những tin nhắn chúc mừng Noel của An rực lên. Lát sau, tiếng chuông nhà thờ vang ngân thánh thót vọng lại. Lòng An rộn ràng. Anh bước đến cửa, mở toang ra. Gió lạnh ập vào  thật dữ nhưng bếp lửa của những lời chúc Noel vẫn rực đỏ trong lòng anh. Bây giờ thì An không ngại gì gió lạnh nữa, anh mặc áo dày, kéo cao cổ áo, bước ra đường, hòa vào dòng người đi đến với nhà thờ, ở đó có ngọn lửa của tình yêu, ngọn lửa vĩnh hằng ngự trị nơi máng cỏ hang lừa.

thanhdalat

24/12/2013


9 thg 12, 2013

Tứ thơ chiều chủ nhật (1/3)


Nàng tắt vi tính, rời khỏi bàn làm việc đi xuống đường. Chưa hết buổi chiều mà nàng đã mở, tắt vi tính hơn chục lần. Bài thơ về nỗi niềm “chiều Chủ nhật buồn” làm mãi chưa xong.  Ánh nắng chiều nhuộm úa nỗi cô đơn của nàng. Mà riêng chi nàng, khi còn ngồi trên phòng, nàng đã nghe tiếng ngáp não nùng của ông bảo vệ rồi. Ông bảo vệ có 10 người con, nếp tẻ đủ cả, thế nhưng chúng ăn học rồi đi làm ăn xa, để lại hai vợ chồng già trong ngôi nhà rộng, lạnh lẽo. Ông tìm vui bằng việc nhận bảo vệ chung cư. Nhưng hình như sau những việc trông coi chung cư, những gặp gỡ chuyện trò với những người sống ở chung cư và hàng xóm, ghé qua nhà với bà xã, nỗi trống vắng vẫn làm ông phải ngáp dài thành tiếng.
Nàng đến quán tạp hóa ở ngã tư đầu đường định mua một gói mì, dù không thấy đói bụng. Như đàn ông trong những lúc như thế này thường mở gói thuốc, rút một điếu, bật lửa châm thuốc, hít vài hơi là xua đi được phút giây trống vắng;  việc đi mua một cái gì đó, ăn một thức gì đó cho vui cũng làm nàng khuây khỏa đôi chút,
Chưa vội về lại căn phòng quen thuộc,  nàng ngồi xuống cái ghế thấp, nói đôi ba câu chuyện với bà chủ quán.
-Sáng giờ đắt hàng không chị?
-Cũng ế lắm cô, hôm nay cô được nghỉ ạ?
-Vâng chị ạ, nghỉ cuối tuần. Các cháu đi đâu hết rồi?
-Mấy đứa đi học hè cả rồi. Chao, học chi học mãi không hết chữ!
Chồng mất đã lâu, chị một mình làm ăn nuôi bầy con. Con cái nhiều buổi đi học hết để chị lui cui một mình với cái quán nhỏ vắng vẻ. Nhưng không chịu ngồi không, chị loay hoay việc này đến việc khác không ngơi tay, và vì thế không còn thời gian để thấy trống vắng nữa!
 Nói chưa dứt tiếng “hết chữ” chị chủ quán đã ra phía sau bếp bưng lò than ra để giữa sân, nhen lên ngọn lửa nhỏ dưới đống than. Tiếng lửa reo tí tách, những lưỡi lửa liếm những hòn than linh hoạt như những vũ công champa nhảy múa, uốn éo quanh chân tháp cổ. Nàng nhìn mê mải bếp lửa như đang xem một màn vũ đạo huyền bí cho đến khi những hòn than đỏ rực lên.

 Khi bà chủ quán đặt lên bếp than hồng ấm nước rồi dọn bày ra những đồ dùng chế biến bữa quà chiều thì cũng là lúc những đứa trẻ trong xóm đi ra, đến ngồi chầu quanh bếp than hồng. Chúng chờ ăn quà vặt. Món quà chúng chờ là một món ăn mới xuất hiện gần đây nhưng đã mau chóng phổ biến và được ưa chuộng: bánh tráng trứng. Sự có mặt của lũ trẻ làm cho than như rực hồng lên. Đôi mắt bà chủ quán lấp lánh niềm vui giản dị. Những câu chuyện của lũ trẻ được bà chủ quán tiếp lời càng thêm rộn ràng. Tất cả như một gia đình quây quần quanh bếp lửa chiều.
Lát sau thì ông bảo vệ đến quán. Bà chủ quán ngừng tay nướng bánh, rót cho ông bảo vệ một cốc rượu nhỏ. Nốc một hơi cạn cốc, ông bảo vệ nói:
- Đau dạ dày đã lâu nhưng ngại đi bác sĩ, hồi trưa rảnh quá đâm buồn, tui bèn đi khám bệnh. À mà hay thiệt, Tới ngồi chờ ở phòng khám, khề khà bắt chuyện với mọi người ở đó quên đau luôn, mà cũng vui nữa chứ.
-Xì, cái ông này, đi khám bệnh mà cũng vui!
- Đồng bệnh tương lân mà, nói chuyện rôm rả, hào hứng lắm!
Bà chủ quán đưa ông bảo vệ cốc rượu thứ hai, nói : Thôi nhé, rượu hết rồi! Uống cho nhiều chị nhà qua mắng vốn tui.

Lời qua tiếng lại làm ấm buổi chiều hoang lạnh. Cơn mưa chiều phố núi dường như dừng lại bên ngoài không gian bếp lửa này. Nỗi buồn đè nặng tâm tư nàng chiều chủ nhật cô đơn tan mất từ lúc nào. Ý định lúc trưa, khi ngồi vào bàn vi tính là làm một bài thơ tả về nỗi cô đơn bay biến đâu mất. Cái không gian bếp lửa này, những con người giản dị, đơn sơ này đây đang thay nàng viết nên một bài thơ khác rồi: bài thơ về cái hạnh phúc đơn sơ, bình dị của cuộc sống hàng ngày.
thanhdalat
5/6/2013

23 thg 5, 2013

Ăn vụng táo (truyện vui)


Sáng chủ nhật, ở một bàn cà phê, giữa vườn Bích Câu.
Thầy Sen đang nói say sưa về về con đường đi đến an lạc, về cái đạo lý “ăn quýt”. (1).
Mai kể lại cuộc hành trình xuyên Việt thú vị với những cảnh đẹp của núi sông, thành quách, với những món ăn ba miền hấp dẫn,…
Phú và anh Ba Vĩnh ưu tư về hòa bình thế giới,về thực trạng giáo dục Việt Nam,…
Rôn cười cười, gật gật tỏ ra quan tâm đến mọi chuyện, nhưng thật ra anh ta đang bận tâm vì một chuyện gì khác không có trong buổi sáng này tại nơi này. Nét mặt Rôn trông thật khó coi, khi thì rạng rỡ lấp lánh niềm vui, khi thì nhăn nhó, rầu rĩ, cau có, không ăn nhập gì với chuyện đang diễn ra quanh bàn cà phê hiện tại. Hình như Rôn đang trải qua một chuyện gì cay đắng lắm.



Đang chuyện trò rôm rả , thì tâm trí của Rôn bắt đầu cựa quậy, bắt đầu nhảy nhót như con vượn trong chuồng sắt sở thú. Tin nhắn của NÀNG từ hai hôm trước bất chợt hiện ra:
Có dịp về miền Trung, nếu anh dừng chân ở Thừa Thiên, em sẽ đưa anh lên núi Bạch Mã, nhìn ra biển , phong cảnh biển trời tuyệt đẹp anh ơi.

…  Thế là, mặc cho mọi người buồn vui những câu chuyện bên bàn cà phê, dòng tin nhắn của nàng bắt đầu dẫn dắt trí tưởng của Rôn đi xa… Rôn rời bỏ “trái quýt” đang có để đi tìm một thứ quả ngọt khác.

 Hôm ấy nhân có mấy ngày nghỉ lễ rảnh rỗi, Rôn quyết định đi ra Trung một chuyến. Như lời hẹn với nàng, Rôn xuống xe ở Phú Lộc (Thừa Thiên)
 Trước mắt Rôn : nàng duyên dáng với bộ-váy-nhiều-điểm-nhấn đứng bên đường chờ chàng bước xuống xe với nụ cười tươi tắn. Đây là lần gặp đầu tiên trong đời thực của hai blogger thân quen từ lâu trên mạng ảo. Có tia sáng lấp lánh trong đôi mắt to đen láy như mắt người Ấn Độ của nàng. Như chàng vẫn tưởng tượng từ những bức ảnh nàng trên blog minh họa cho các bài viết của nàng, bây giờ thì nàng đang đứng đó, bên đường, đẹp rực rỡ trong ánh nắng chiều.
-Em chờ anh lâu chưa?
-Dạ cũng mới anh à,…Nàng cười: Chừng nửa tiếng thôi…
Đúng là cái điệu nói vui nàng vẫn thường thể hiện trong blog của nàng mà Rôn rất yêu. Cả hai lên núi chơi ngay sau khi ngồi chuyện trò một lát trong quán nước bên đường. Đường đi quanh co gập ghềnh nhưng thú vị với hoa dại, cỏ lạ và những chú sóc nâu thỉnh thoảng phóng vụt qua đường, những tảng đá lạ và đẹp như mời mọc khách qua đường tạm nghỉ chân, Rôn thích ngồi bên nàng trên những tảng đá mát lạnh vì muốn kéo dài thời gian cho đôi mắt lặng lẽ ngắm nàng. Ở nơi thiên nhiên hoang sơ, nàng hồn nhiên ngả lưng trên một phiến đá phẳng, ngắm mây trời và lắng nghe tiếng nhạc rừng hòa tấu chung quanh. Hầu như nàng quên có một ông bạn ngồi bên cạnh, mặc cho Rôn ngắm nhìn và nghĩ ngợi linh tinh lang tang,…



Nhưng chỉ thế thôi, mặc dù chàng muốn có những cử chỉ thân ái hơn, nhưng “sợ lần khân quá ra sàm sỡ chăng?” nên mỗi khi lòng xao xuyến quá, chàng lại vội vàng đứng lên: “Thôi mình đi em, chiều tối rồi đó”. Và ngượng nghịu đón nhận cái nhìn ngưỡng mộ của nàng về sự đứng đắn bất ngờ mà chàng vừa “diễn”. Thà thế còn hơn phải nghe nàng chê cười “Đàn ông gì mà khờ quá!” Rôn nghĩ.


 Lối mòn lên núi thỉnh thoảng bị những con suối nhỏ cắt ngang. Đến môt con suối rộng, Rôn và nàng dừng lại. Rôn lấy đà nhảy qua trước, nàng còn chần chừ bên kia, nàng đang tìm lối qua ở đâu đó mà những lần trước nàng vẫn đi. Đôi má nàng ửng lên dưới nắng, mấy giọt mồ hôi rơm rớm càng làm nàng đáng yêu hơn.
-      Nhảy đại qua đi, suối hẹp mà em!
-      Em sợ!
Ôi, tiếng “sợ” ngân dài, vừa trĩu xuống đã vút lên duyên dáng làm sao! Không cầm lòng được, Rôn lại nhảy trở về, đứng bên nàng. Nàng níu cánh tay Rôn, đôi môi mọng nũng nịu quyến rũ,…

Trái táo ngon lành và quyến rũ!

Rôn nghiêng đầu xuống, anh nhắm mắt lại…
“Bốp”,
cú tát mạnh khiến Rôn bật người ra sau, loạng choạng suýt té. Rôn ôm mặt, nỗi cáu giận dâng lên.

-Trái cấm (2) A Dam nghe lời dụ dỗ của Eva mà ăn là trái cây gì thế nhỉ?
Rôn giật mình. Đó là câu hỏi của thầy Sen dành cho Rôn. Rôn quay lại với thực tại, ánh mắt thầy Sen đang xoáy vào Rôn như  một dấu hỏi… Rôn bẻn lẻn như chú bé ăn vụng bị bắt gặp. Nhưng, không có gì đáng ngại. Chỉ là câu hỏi trong khi nói chuyện về Kinh Thánh của thầy Sen thôi, chứ không liên quan gì đến chuyến đi chơi núi Bạch Mã và việc ăn vụng táo trong mộng tưởng của Rôn vừa rồi. Ngồi quanh bàn cà phê là những gương mặt bạn bè thân quen: cư sĩ Sen, chúng tôi vẫn yêu mến gọi là thầy (vì anh thích “nói triết”)với đôi chút trêu đùa; anh Vĩnh, cô giáo Mai, Phú,.. đều là người cùng xóm blog vui vẻ tốt bụng cả.
-Trái cấm ông A Dam nghe Eva xúi dại ăn phải là trái táo chứ gì.
Mai cười nói. Phú tiếp: Đúng rồi, hèn chi bây giờ quả táo logo của hãng Apple bị mất đi một miếng!

Cả mấy cái miệng cùng nhoẻn cười. Tiếng cười sảng khoái vui vẻ.
Buổi sáng trôi qua như thế đó. Đó là những giờ phút hạnh phúc của một ngày nghỉ sau một tuần làm việc, là trái quýt ngon lành ta được mời thưởng thức. Rôn nghĩ. Vậy mà ta đã có một lúc rời bỏ cái hạnh phúc đơn sơ mà có thực đó để đuổi theo mộng ảo, kiếm tìm hạnh phúc mơ hồ, vu vơ. Vu vơ đến nỗi chưa kịp cắn vào trái táo đã phải ăn một cái tát tóe lửa! (Quả là:
Cầm cương tay níu tay ghì
Ngựa đi đằng ngựa, người đi đằng người! ( là bị ngựa đá văng xuống đất ấy ).

.



Bây giờ thì Rôn lặng nhìn bạn bè, lắng nghe họ nói cười, chia sẻ ưu tư chuyện đời, say ngắm cỏ hoa chung quanh, gậm nhấm từng phút giây êm đềm của buổi sáng đẹp trời ngồi bên bạn bè thân ái. Rôn nhấm nháp hương vị của phần còn lại của trái quýt mà vì mươi phút không "an trú trong hiện tại” anh đã bỏ qua mấy múi.
Phú đưa đề nghị về một chuyến đi công tác từ thiện ở một làng quê xa vào chủ nhật tới, một đề tài mới mở ra, một cánh cửa mới của cuộc sống cũng vừa được mở ra…Rôn quay sang Phú vội đến nỗi suýt làm đổ ly cà phê trên bàn…
Tôi kéo tay Rôn:
-Thưởng thức cho hết trái quýt hôm nay đã, ông bạn!
thanhdalat
19/5/2013
-------------------------
(1) Đạo lý ăn quýt: trong khi ăn quít ta xúc tiếp thật sự với trái quít, óc ta không suy nghĩ vẫn vơ đến những chuyện khác, chuyện của ngày hôm qua, chuyện của ngày mai, vì tâm ta an trú trong giờ phút hiện tại cho nên trái quít mới thật sự có mặt. mình đang tiếp xúc với hương thơm và vị ngọt của múi quít. (đường xưa mây trắng  chương 19: trái quýt của chánh niệm)
(2) Trái cấm: Cụm từ được dẫn ra từ Sách Sáng thế,[1] nơi Adam và Eve ăn quả "hiểu thiện biết ác " trong Vườn Địa Đàng bất chấp lời răn dạy của thượng đế . Hậu quả , Adam và Eve đánh mất sự trong trắng , bắt đầu xa rời Chúa và bị đuổi khỏi Vườn Địa Đàng . Cụm từ " Trái cấm " thông dụng thường được hiểu như thú vui hay sự đam mê bất hợp pháp hoặc vô đạo đức , tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường .[2] Trong một vài sự giải thích , 'quả táo' được coi như một tình huống tình ái, ví dụ như "lần đầu tiên"

22 thg 2, 2013

Đi tìm cái Tết an lạc (Chưa vui lắm)

(Đây là bản mà được bạn bè góp ý là "chưa vui", vì thế thanhdalat có chỉnh sửa lại cho vui hơn, phiền các ban quá bộ qua Yahoo HongKong của thanhdalat xem có vui chưa nhé: 
http://blog.yahoo.com/thanhdalat213/articles/1067964/index

Nếu Yahoo không hiển thị thì bạn xem "Chuyện vui ngày Têt của Rôn" ở đây, trang kế tiếp)

Để trốn cái Tết ở Dalat mà Rôn đoán chắc sẽ là những ngày trống vắng, quạnh quẽ với những người tha hương như mình, nhất là khi bạn bè đều bận chăm sóc cho gia đình các ngày Tết, anh quyết định đi về quê ăn Tết. Chuyến đi êm ả, đến sáng hôm sau thì xe đã qua đường hầm Hải Vân, đi vào địa phận Thừa Thiên – Huế. Qua Hải Vân thì coi như đã thấy Huế rồi, với tốc độ bình thường như thế này thì chỉ chừng hai tiếng nữa là đến nhà. Rôn thấy lạ cho mình là năm nay, những cái tên quen thuộc như Lăng Cô, Cầu Hai, Truồi, Nong…, không còn vang động rộn rã xao xuyến trong lòng như những năm trước, phải chăng qua tuổi mới lòng anh đã đổi khác? Rôn nhìn qua khung cửa xe, không phải để tìm hình ảnh xóm làng quen thuộc mà chỉ nhằm xác định xe đã đến nơi nào để điện thoại cho người nhà chuẩn bị đi đón. Thật là thưc tế, khô khan đến đáng buồn, điều này Rôn thấy rõ mỗi lần muốn viết một vài dòng cho blog, anh thấy thật khó để tìm cảm hứng. Nhưng có một mong muốn khiến anh ngùi ngùi là được gặp lại mạ, anh em cho cả nhà yên lòng thấy mình vẫn mạnh khỏe sau bao nhiều tháng xa nhà. Đó cũng là một lý do thực tế và chính yếu khiến anh lên đường hơn là những hẹn hò vu vơ, những thôi thúc nội tâm mơ hồ.
Về nhà, mừng thấy mạ còn khỏe chầm chậm đi ra ngõ đón, mừng gặp lại anh em vân vân,…
Cả ngày hôm đó Rôn chỉ luẩn quẩn ở nhà, tâm tư an lạc.
Hôm sau, nối liên lạc với bạn bè để lại cùng ngồi bên nhau ở những quán cà phê thân quen. Hôm sau nữa đến quán Lục Bộ ngồi với mệ Ba. Lúc này thấy mệ đã thân lắm với bà chủ quán. Thân đến độ có thể buông lời: “Quán cần người bưng dọn gọi tui nghe! “, “Dạ, không dám mô mệ ơi. Chỉ mong mệ đừng bỏ quán tui mà đi thôi.” Vài câu nói qua lại có đôi chút huê tình cho thơm hương cà phê mà vô hại vi họ đã có cháu ngoại, nội cả rồi, “sức mấy mà yêu” nữa!

(NpVinhBa, thanhdalat, Butsref, Rất_Huế, CUOOCJSOONGS)


Buổi chiều, như hẹn trước, nhóm bạn blog Huế gặp nhau tại nhà anh Võ Sĩ Quý. Cuộc gặp tuy ngắn ngủi nhưng ấn tượng. Những lời thăm hỏi, những nỗi niềm bạn bè cứ như những sợi yêu thương tung lên không quấn quýt vào nhau, nhưng nổi bật và gợi nhiều cảm xúc nhất là hai sợi yêu thương của vợ chồng anh Võ Sĩ Quý, anh ngoại ngũ tuần, chị trạc ngoại tứ tuần, họ đến với nhau sau bao thăng trầm của hạnh phúc riêng. Trên blog Yahoo năm xưa và bây giờ ngoài đời thực, lúc này đây, họ đeo nhau như sam, không rời, lúc thì ngồi sát bên nhau, lúc kéo nhau vào nhà trong. Cái tình già này khiến chúng tôi ngưỡng mộ quá. Chúng tôi nhìn họ rồi chúng tôi nhìn nhau thầm ước mơ, thầm ước hẹn vu vơ…

Trên đường về chúng tôi ghé nhà Cuoocjsoongs, một bác sĩ kiêm blogger khả ái của Cố đô. Nhà nàng ở trong thành nội, trên một con đường yên tĩnh ven thành. Nàng đãi cả nhóm món tré nhắm với rượu ngon pha với nét duyên dáng của nàng khiến bọn đàn ông chúng tôi chóng say.
Tối về lòng ấm áp. Cảm ơn Chúa đã cho con ngày vui.
Mấy ngày Tết vội đến, lại thấy trống vắng, cái trống vắng như “nỗi buồn chung cư” buổi vắng lặng nghe xao xác tiếng gà trưa. Rhum gồi ngoài quán (quán tạp hóa của mạ), bên mạ. Dù ngồi bên mạ, vậy mà lòng anh vẫn ngóng trông, hoài vọng một nỗi gì. Bạn bè chắc đang hú hí bên vợ (hoặc chồng) con, cháu. Ngày Tết mà. Chẳng nghe ai gọi, chẳng có tin nhắn nào. Buồn. Buồn như khi rượu đầy, không có ai cùng cạn. Buồn như khi rượu cạn, không còn rượu để say,…

Ksor Ke....

Rôn đứng dậy, định bước vào giường nằm tìm giấc ngủ trưa muộn thì có đứa cháu đến bên:
-Bác bác…bồng… bồng…
-Bác đang bận!
-Bồng bồng bác ui...
-Đã bảo bác bận mà, cái thằng này!
Một tiếng nói vọng lên từ nhà bếp:
-Lu, đừng phá bác, đến mẹ nào!
Thấy cu Lu phụng phịu dỗi, chợt chạnh lòng, Rôn bước nhanh đến, bồng đứa bé lên.
-Nào , bác bồng nè, bác cháu mình cùng chơi hí.
-Bác ơ, bác ơ… cùng chơi… cùng chơi…
Từ lâu, mãi theo đuổi những tư tưởng cao xa, Rôn ít chú ý đến mấy đứa bé, anh thấy chúng phiền phức và xa lạ. Bé Lu dụi cái mặt tèm lem vào ngực Rôn, bày tỏ niềm yêu thương mặc cho mũi rãi lèm nhèm dính đầy áo anh. Anh cau mặt lại,
 nhưng đôi mắt trong veo sau làn nước mắt của bé khiến lòng anh chùng xuống. Rôn ôm chặt bé vào lòng, hôn lên đôi má phính của nó… Suốt buổi chiều, bác cháu chơi đủ mọi trò mà bé biết: nào cưỡi ngựa, nào trốn tìm,…Mấy đứa cháu khác thấy bác vui, dễ gần hơn mọi hôm, từ nhiều ngóc ngách chạy ùa ra, đứa níu áo, đứa kéo quần. Có đứa kéo quần mạnh tay quá khiến Rôn đâm hoảng, may mà anh kịp lấy tay giữ quần lại không thì …đầu năm mất duyên!
Có tiếng điện thoại gọi đi cà phê, chưa kịp rõ ai gọi, nhưng Rôn mạnh mẽ đáp ngay:
-Mình bận rồi. Bữa khác nghe!
Hết chơi với cháu, Rôn lại qua ngồi bên mẹ, nói chuyện bà con, làng xóm xưa nay. Anh lắng nghe và tận hưởng từng giây phút êm đềm bên mạ và bên mấy đứa cháu nghịch ngợm kháu khỉnh mà anh bắt đầu thấy yêu thương, một tình yêu cụ thể khi chơi đùa với chúng.
Thế là một buổi chiều trôi qua. Một cách đơn giản. Không thấy cảm giác trống vắng như mọi hôm, Rôn không biết vì sao.
Tối lại ngồi vào vi tính, mở blog, vui thấy bạn ảo vào thăm, chúc tết. Trong các lời chúc hay và đẹp, có một lời chúc như trả lời cái “vì sao” cho anh :
“ Nhọc công tìm khắp đông tây
Ai hay hạnh phúc ở ngay lòng mình.”
Đó là lời thơ trên miếng gỗ của Hoa Sen Vàng cư sĩ. Đúng là lời cư sĩ!
Vào lại Dalat. Đến thăm anh N. Anh sống một mình, vợ con qua Mỹ, anh không chịu đi theo. Ở lại Dalat với một tủ ngổn ngang đủ loại sách triết Đông triết Tây, văn hóa văn nghệ đủ loại, anh dạy học ở nhà và dịch sách. Ngoài mùa hoa quỳ vẫn làm lòng anh xao xuyến hàng năm, cái Tết đã lâu rồi dường như không đụng chạm chi đến anh. Mỗi ngày anh làm việc một tí, thỉnh thoảng có bạn đến chơi thì anh ngừng việc, chuyện trò. Anh không biết đi xe honda, hầu như anh không rời khỏi nhà nếu không có bạn đến chở đi. Cứ thế, an nhiên tự tại trước mọi đổi thay của thiên nhiên, xã hội. Không như Rôn, vì cái Tết mà đi cả ngàn cây số, ngồi một chỗ, anh N vẫn đón được cái Tết an lạc.
Kể với anh về chuyến đi tìm Tết và trốn Tết của mình, Rôn nghe anh buông một câu Kiều nghe mà thấm thía: Tẻ vui bởi tại lòng này!
Cũng như Hoa Sen Vàng, anh N cũng là một cư sĩ!

anh N đang say sưa triết luận

thanhdalat
21/02/2013

19 thg 8, 2012

KHUYẾN MÃI





Như con mèo lười, Rôn ít giặt giũ, quét dọn, vì thế thùng bột giặt mua từ năm ngoái, đến sáng hôm nay mới cạn. Trong lúc cào vét lớp bột giặt còn lại Rôn bỗng thấy hai miếng giấy bằng bìa cứng, rộng bằng hai ngón tay, màu đỏ. Phủi lớp bột trắng, Rôn đọc được mấy dòng chữ:
THẺ CÀO TRÚNG THƯỞNG LỘC VÀNG
GIÁ TRỊ 50 CÂY VÀNG
 
Mấy chữ 50 cây vàng khiến Rôn sáng mắt. một viễn cảnh rực rỡ hiện ra trước mắt Rôn.
Với 5 cây vàng, mình sẽ:
-Mua một miếng đất ven hồ xây một biệt thự tráng lệ;
Hoặc: làm một giải thưởng thơ trên yahoo blog,…
Hoặc: Sắm một du thuyền đi chơi biển cùng với một nàng chân dài.
Tạm xa cái bà chằng lửa hay cằn nhằn...

 
Hoặc:…
 
Nàng nào cũng tuyệt!


Nhưng "liệu cơm gắp mắm", với 9 cây ta chọn nàng chân dài này vậy:


Trong lúc thả hồn cho những mơ tưởng bay bổng, Rôn tiếp tục đọc những dòng chữ nhỏ còn lại. Có một dòng chữ hiện ra như một con đập chặn ngang dòng tơ tưởng của anh:
THỜI HẠN KHUYẾN MÃI : từ 1/6/2011 đến 1/6/2012
Rôn đứng dậy, bước vội đến tấm lịch.
Hôm nay đã 17/7/2012 rồi!
*
Cào số hay vất hai miếng bìa này vào sọt rác?
Rôn ngần ngừ vài giây.
Sau cùng, Rôn dùng ngón tay cào nhẹ, cũng hồi hộp lắm, như dò tấm vé số.
Tấm thứ nhất: Chúc bạn may mắn lần sau.
Tấm thứ hai: Chúc bạn may mắn lần sau.

 
Như thế nghĩa là Rôn không trúng tấm phiếu nào!

Nhưng Rôn thở phào nhẹ nhõm, anh thấy mình thật là may mắn!
May mắn vì Rôn vừa tránh được một sự đau khổ: ngồi thừ người ra mà tiếc mà xót, mà thở vắn than dài, mà tự dằn vặt mình quá vô ý, có khi mất ăn mất ngủ vì mấy thẻ cào trúng 36 cây vàng đã quá hạn. Và may mắn hơn nữa vì bên cạnh anh vẫn còn đó cái bà chằng lửa thân thương.


 
Bà chằng lửa thân thương của Rôn

Rôn khoan khoái vươn vai. Anh bước tới thùng đồ dơ, vui vẻ ném chúng vào máy giặt. Anh nhìn đồng hồ: Đã 4 giờ chiều, bà xã sắp về mà cơm chưa nấu, rá rau chưa lặt. Sẽ bị càm ràm đây, nhưng sá gì với cái đại nạn mà mình suýt mắc phải. Vui vui Rôn ê a : "Đập vỡ cây đàn, ự ừ, đập vỡ cây đàn, giận đời đổi trắng thay đen, ự ư..."
........
- Đập cây đàn mà không nát thì đưa đây Phượng Tím đập giùm nè!Đúng là cái giọng của bà chằng lửa rồi! Rôn than thầm : Bà về chi sớm rứa bà ui!

thanhdalat
17/7/2012

5 thg 7, 2012

Con mèo của nàng




Thiệp mời đám cưới con gái của một người hàng xóm khiến nàng lưỡng lự. Người hàng xóm ở cuối xóm, cách nhà nàng khá xa, cô dâu nàng chưa từng biết mặt. Tuy nhiên điều khiến nàng có ý định đi dự là thái độ lịch sự chào hỏi, có phần cung kính của vợ chồng người hàng xóm mỗi khi gặp nàng đi hát về ngang qua ngõ.
Nàng thoa lên mặt tí phấn, kẻ nét chì lên đôi mày cong. Những nếp nhăn được là phẳng sau lớp phấn mỏng, …Trông nàng như trẻ lại mấy tuổi. Con mèo tam thể ngồi ở góc bàn phấn lặng lẽ ngắm nàng rồi gừ gừ mấy tiếng như tỏ ý không hài lòng điều gì về cô chủ. Nàng ẳm nó vào lòng, vuốt ve lớp lông mượt – lớp lông êm mịn làm nàng thấy ấm lòng. Nhưng nó phóng vụt đi.
 
Đám cưới tổ chức ở nhà hàng Cung Hỉ, góc đồi Mimoza. Khi nàng đến thì đã rất đông người. Bữa tiệc cưới thật là hoành tráng, được tổ chức bài bản, chuyên nghiệp. Sau màn múa dân ca mở đầu, cô dâu chú rể tay trong tay tiến lên sân khấu trang hoàng lộng lẫy giữa tiếng bong bóng vỡ nổ hàng loạt giòn giã. Rồi là nghi thức giới thiệu hai họ. Rót rượu. Cụng ly. Chúc tụng các thứ,…như mọi lễ cưới khác diễn ra trên trần gian.
Nhưng điều “chạm” đến nàng chính là phần văn nghệ giúp vui. Hầu như bài ca nào cũng được khách mời lên hát bằng những giọng ca và cách diễn đầy xúc cảm, có lẽ bởi họ đã rèn luyện nhiều với Karaoke. Trong lúc tập trung theo dõi cho trôi qua mau tiệc cưới mà nàng đi dự chỉ vì xã giao thì nàng giật mình nghe tiếng gọi tên mình.
-Trân trọng giới thiệu với các bạn. Đến chung vui với cô dâu chú rễ hôm nay có một  giọng ca vàng của phố núi mà ai cũng biết tiếng: cô Hương Giang. Xin mời cô lên sân khấu ạ.
Trong lúc nàng đang tìm lời từ chối thì người dẫn chương trình kêu gọi mọi người vỗ tay chào mừng. Tiếng vỗ tay dồn dập, thôi thúc khiến nàng không thể ngồi yên được nữa dù nàng chỉ muốn ngồi yên, thu mình lại, để rồi tiệc tan lặng lẽ ra về.
Từ khi chia tay với chàng, tà áo cưới chỉ còn là hoài vọng xa xôi. Những lễ cưới của ai đó cũng chỉ gợi niềm tê tái cho nàng. Nàng đến với tiệc cưới với tâm trạng Kiều trong những cuộc vui ở thanh lâu : “Vui là vui gượng kẻo là. Ai tri âm đó mặn mà với ai”.
Nhưng cái khó nhất của nàng là phải tô điểm vẻ ngoài, chăm chút vẻ mặt cho thật tươi, thật sáng, và che dấu thật kín nỗi niềm riêng.
Biết không thể từ chối được, nàng đứng lên, khoan thai, đài các, lộng lẫy, với nụ cười thật tươi đi lên sân khấu. Đúng vậy, lên“sân khấu!” Nàng đang bắt đầu một vai diễn. Nàng chọn một bài hát thật vui, thật sôi động.
 “Em muốn sống bên anh trọn đời!
Như núi Chư-prông đứng bên mặt trời”….
Để ngày ngày mặt trời say mê gọi núi.

 hat
Tiếng hát nàng ré lên làm cả phòng tiệc bừng cháy. Có nhiều giọng thanh niên hòa theo:
“Bầu chời của em!
Tình yêu của em.”
Heah yeah!
“Bầu chời”, nàng cười thầm vì ai đó bắt chước Siu Black một cách kỳ cục. Dưới ánh đèn nhiều màu loang loáng, nàng tiếp tục đốt cháy những trái tim nhiệt cuồng bằng ngọn lửa ảo của mình. Phải, ngọn lửa ảo! Vì chính trong lúc nó cháy lên bằng tiếng hát vút cao khát vọng yêu đương thì một lời nói khác đang thổn thức trong lòng nàng:
“Nhận thêm một thiệp cưới,
Thấy lòng xót xa hơn
Thêm một đêm trăng rằm
Lại thấy mình đang khuyết.”*

Vượt lên niềm riêng, nàng lại cao giọng ré lên:
“…. Xin mãi mãi như con sông dài
Dẫn sóng theo anh tới nơi chân trời
Khi có nhau ta sống trong tình yêu mãi mãi,

Heah yeah!

Cuối cùng thì nàng đã hoàn thành vai diễn một cách hoàn hảo, góp phần làm cho tiệc cưới hoàn hảo. Giữa tiếng vỗ tay vang vang, những tiếng huýt sáo ngưỡng mộ, nàng đi xuống chỗ ngồi, với miệng cười ngoác rộng tới tận mang tai như cái mặt nạ che dấu thật khéo ánh mắt sẫm buồn và xa vắng.
*
Tiệc cưới vãn.
Những cái bàn lại vắng người.
Như mọi người, nàng ra về với môi cười hoan hỉ. Một nhóm thanh niên hâm mộ thanh sắc của nàng lôi kéo nàng đi karaoke cho bằng được. Nàng đành để cho buổi tối trôi đi trong những âm thanh đủ loại để lấp thêm những giờ trống vắng của nàng. Hát, ré, cười, cụng ly,…nối nhau như từng đợt sóng ầm ào ập vào rồi lại cuốn đi xóa mau những vết hằn trên bờ cát. Rồi họ chia tay nhau với những nụ cười xã giao, những lời hoa mỹ phù phiếm.
Khi nàng xô cánh cổng gỗ cũ kỹ bước vào sân thì đã hơn 10 giờ đêm. Xóm vắng lặng. Nàng mở cửa. Tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ nghe thật lẻ loi trong đêm sương.
Nàng bật đèn phòng tắm.
Những tia nước từ vòi tắm rửa trôi son phấn và những cảm nghĩ ngổn ngang của một ngày qua. Dòng nước ấm nóng mơn man trên da thịt mịn màng như một vỗ về thân thiết đem lại cho nàng niềm an bình giản dị. Nàng trở về với mình, trần truồng không một lớp áo che đậy, từ trong ra ngoài, trong ngần, thư thái, không phải điệu đàng, không phải căng cơ mặt cho ra một nụ cười. 
 
Một tiếng động khẽ. Con mèo tam thể không biết từ ngóc ngách nào phóng vào phòng tắm, đến bên nàng, cọ bộ lông êm mượt và ấm áp vào chân nàng. Nàng tắt vòi nước, lau khô người rồi bồng nó lên, nhìn đôi mắt xanh sâu của nó.
“Meo, meo”
Đôi mắt mèo nhìn khuôn mặt không son phấn, không tô vẽ của nàng với ánh nhìn thân thiện quen thuộc.

thanhdalat
04/7/2012