22 thg 2, 2013

Đi tìm cái Tết an lạc (Chưa vui lắm)

(Đây là bản mà được bạn bè góp ý là "chưa vui", vì thế thanhdalat có chỉnh sửa lại cho vui hơn, phiền các ban quá bộ qua Yahoo HongKong của thanhdalat xem có vui chưa nhé: 
http://blog.yahoo.com/thanhdalat213/articles/1067964/index

Nếu Yahoo không hiển thị thì bạn xem "Chuyện vui ngày Têt của Rôn" ở đây, trang kế tiếp)

Để trốn cái Tết ở Dalat mà Rôn đoán chắc sẽ là những ngày trống vắng, quạnh quẽ với những người tha hương như mình, nhất là khi bạn bè đều bận chăm sóc cho gia đình các ngày Tết, anh quyết định đi về quê ăn Tết. Chuyến đi êm ả, đến sáng hôm sau thì xe đã qua đường hầm Hải Vân, đi vào địa phận Thừa Thiên – Huế. Qua Hải Vân thì coi như đã thấy Huế rồi, với tốc độ bình thường như thế này thì chỉ chừng hai tiếng nữa là đến nhà. Rôn thấy lạ cho mình là năm nay, những cái tên quen thuộc như Lăng Cô, Cầu Hai, Truồi, Nong…, không còn vang động rộn rã xao xuyến trong lòng như những năm trước, phải chăng qua tuổi mới lòng anh đã đổi khác? Rôn nhìn qua khung cửa xe, không phải để tìm hình ảnh xóm làng quen thuộc mà chỉ nhằm xác định xe đã đến nơi nào để điện thoại cho người nhà chuẩn bị đi đón. Thật là thưc tế, khô khan đến đáng buồn, điều này Rôn thấy rõ mỗi lần muốn viết một vài dòng cho blog, anh thấy thật khó để tìm cảm hứng. Nhưng có một mong muốn khiến anh ngùi ngùi là được gặp lại mạ, anh em cho cả nhà yên lòng thấy mình vẫn mạnh khỏe sau bao nhiều tháng xa nhà. Đó cũng là một lý do thực tế và chính yếu khiến anh lên đường hơn là những hẹn hò vu vơ, những thôi thúc nội tâm mơ hồ.
Về nhà, mừng thấy mạ còn khỏe chầm chậm đi ra ngõ đón, mừng gặp lại anh em vân vân,…
Cả ngày hôm đó Rôn chỉ luẩn quẩn ở nhà, tâm tư an lạc.
Hôm sau, nối liên lạc với bạn bè để lại cùng ngồi bên nhau ở những quán cà phê thân quen. Hôm sau nữa đến quán Lục Bộ ngồi với mệ Ba. Lúc này thấy mệ đã thân lắm với bà chủ quán. Thân đến độ có thể buông lời: “Quán cần người bưng dọn gọi tui nghe! “, “Dạ, không dám mô mệ ơi. Chỉ mong mệ đừng bỏ quán tui mà đi thôi.” Vài câu nói qua lại có đôi chút huê tình cho thơm hương cà phê mà vô hại vi họ đã có cháu ngoại, nội cả rồi, “sức mấy mà yêu” nữa!

(NpVinhBa, thanhdalat, Butsref, Rất_Huế, CUOOCJSOONGS)


Buổi chiều, như hẹn trước, nhóm bạn blog Huế gặp nhau tại nhà anh Võ Sĩ Quý. Cuộc gặp tuy ngắn ngủi nhưng ấn tượng. Những lời thăm hỏi, những nỗi niềm bạn bè cứ như những sợi yêu thương tung lên không quấn quýt vào nhau, nhưng nổi bật và gợi nhiều cảm xúc nhất là hai sợi yêu thương của vợ chồng anh Võ Sĩ Quý, anh ngoại ngũ tuần, chị trạc ngoại tứ tuần, họ đến với nhau sau bao thăng trầm của hạnh phúc riêng. Trên blog Yahoo năm xưa và bây giờ ngoài đời thực, lúc này đây, họ đeo nhau như sam, không rời, lúc thì ngồi sát bên nhau, lúc kéo nhau vào nhà trong. Cái tình già này khiến chúng tôi ngưỡng mộ quá. Chúng tôi nhìn họ rồi chúng tôi nhìn nhau thầm ước mơ, thầm ước hẹn vu vơ…

Trên đường về chúng tôi ghé nhà Cuoocjsoongs, một bác sĩ kiêm blogger khả ái của Cố đô. Nhà nàng ở trong thành nội, trên một con đường yên tĩnh ven thành. Nàng đãi cả nhóm món tré nhắm với rượu ngon pha với nét duyên dáng của nàng khiến bọn đàn ông chúng tôi chóng say.
Tối về lòng ấm áp. Cảm ơn Chúa đã cho con ngày vui.
Mấy ngày Tết vội đến, lại thấy trống vắng, cái trống vắng như “nỗi buồn chung cư” buổi vắng lặng nghe xao xác tiếng gà trưa. Rhum gồi ngoài quán (quán tạp hóa của mạ), bên mạ. Dù ngồi bên mạ, vậy mà lòng anh vẫn ngóng trông, hoài vọng một nỗi gì. Bạn bè chắc đang hú hí bên vợ (hoặc chồng) con, cháu. Ngày Tết mà. Chẳng nghe ai gọi, chẳng có tin nhắn nào. Buồn. Buồn như khi rượu đầy, không có ai cùng cạn. Buồn như khi rượu cạn, không còn rượu để say,…

Ksor Ke....

Rôn đứng dậy, định bước vào giường nằm tìm giấc ngủ trưa muộn thì có đứa cháu đến bên:
-Bác bác…bồng… bồng…
-Bác đang bận!
-Bồng bồng bác ui...
-Đã bảo bác bận mà, cái thằng này!
Một tiếng nói vọng lên từ nhà bếp:
-Lu, đừng phá bác, đến mẹ nào!
Thấy cu Lu phụng phịu dỗi, chợt chạnh lòng, Rôn bước nhanh đến, bồng đứa bé lên.
-Nào , bác bồng nè, bác cháu mình cùng chơi hí.
-Bác ơ, bác ơ… cùng chơi… cùng chơi…
Từ lâu, mãi theo đuổi những tư tưởng cao xa, Rôn ít chú ý đến mấy đứa bé, anh thấy chúng phiền phức và xa lạ. Bé Lu dụi cái mặt tèm lem vào ngực Rôn, bày tỏ niềm yêu thương mặc cho mũi rãi lèm nhèm dính đầy áo anh. Anh cau mặt lại,
 nhưng đôi mắt trong veo sau làn nước mắt của bé khiến lòng anh chùng xuống. Rôn ôm chặt bé vào lòng, hôn lên đôi má phính của nó… Suốt buổi chiều, bác cháu chơi đủ mọi trò mà bé biết: nào cưỡi ngựa, nào trốn tìm,…Mấy đứa cháu khác thấy bác vui, dễ gần hơn mọi hôm, từ nhiều ngóc ngách chạy ùa ra, đứa níu áo, đứa kéo quần. Có đứa kéo quần mạnh tay quá khiến Rôn đâm hoảng, may mà anh kịp lấy tay giữ quần lại không thì …đầu năm mất duyên!
Có tiếng điện thoại gọi đi cà phê, chưa kịp rõ ai gọi, nhưng Rôn mạnh mẽ đáp ngay:
-Mình bận rồi. Bữa khác nghe!
Hết chơi với cháu, Rôn lại qua ngồi bên mẹ, nói chuyện bà con, làng xóm xưa nay. Anh lắng nghe và tận hưởng từng giây phút êm đềm bên mạ và bên mấy đứa cháu nghịch ngợm kháu khỉnh mà anh bắt đầu thấy yêu thương, một tình yêu cụ thể khi chơi đùa với chúng.
Thế là một buổi chiều trôi qua. Một cách đơn giản. Không thấy cảm giác trống vắng như mọi hôm, Rôn không biết vì sao.
Tối lại ngồi vào vi tính, mở blog, vui thấy bạn ảo vào thăm, chúc tết. Trong các lời chúc hay và đẹp, có một lời chúc như trả lời cái “vì sao” cho anh :
“ Nhọc công tìm khắp đông tây
Ai hay hạnh phúc ở ngay lòng mình.”
Đó là lời thơ trên miếng gỗ của Hoa Sen Vàng cư sĩ. Đúng là lời cư sĩ!
Vào lại Dalat. Đến thăm anh N. Anh sống một mình, vợ con qua Mỹ, anh không chịu đi theo. Ở lại Dalat với một tủ ngổn ngang đủ loại sách triết Đông triết Tây, văn hóa văn nghệ đủ loại, anh dạy học ở nhà và dịch sách. Ngoài mùa hoa quỳ vẫn làm lòng anh xao xuyến hàng năm, cái Tết đã lâu rồi dường như không đụng chạm chi đến anh. Mỗi ngày anh làm việc một tí, thỉnh thoảng có bạn đến chơi thì anh ngừng việc, chuyện trò. Anh không biết đi xe honda, hầu như anh không rời khỏi nhà nếu không có bạn đến chở đi. Cứ thế, an nhiên tự tại trước mọi đổi thay của thiên nhiên, xã hội. Không như Rôn, vì cái Tết mà đi cả ngàn cây số, ngồi một chỗ, anh N vẫn đón được cái Tết an lạc.
Kể với anh về chuyến đi tìm Tết và trốn Tết của mình, Rôn nghe anh buông một câu Kiều nghe mà thấm thía: Tẻ vui bởi tại lòng này!
Cũng như Hoa Sen Vàng, anh N cũng là một cư sĩ!

anh N đang say sưa triết luận

thanhdalat
21/02/2013

21 nhận xét :

  1. HD tem bài của anh nè.
    Chúc anh Tết năm sau sẽ có '' hai mình '' cùng về thăm Mạ nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu có hai mình thì không còn chi để viết blog nữa HD à!

      Xóa
  2. Đọc mấy dòng ni nghe buồn quá Rhum ơi! Lãng đãng, phiêu bồng như ri rồi sẽ đi về đâu! Sống hết mình với thực tại e sẽ khỏe hơn. 22/3, mình sẽ đi Đại Ninh, mong sẽ gặp nhau ở ĐL.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Huynh đọc thấy buồn à? Lạ nhỉ, Rhum cũng tếu lắm mà.Ví dụ: "Có đứa kéo quần mạnh tay quá khiến Rôn đâm hoảng, may mà anh kịp lấy tay giữ quần lại không thì …đầu năm mất duyên!". Buồn cười không huynh?

      Xóa
    2. MNAT cũng không cười nổi anh Rhum ơi !

      Xóa
  3. Bác ăn Tết năm nay lớn quá, chúc bác luôn vui và vạn sự như ý.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ăn cái Tết ngàn dặm thôi chứ lớn chi mô meocon!

      Xóa
  4. mừng là bạn đã phục hồi sức khỏe lậy lại cuộc sống bình thường và càng mừng hơn nếu như bạn có được một mái ấm gia đình hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Nhã My nhiều. Chúc NM luôn vui, khỏe!

      Xóa
  5. " Nhọc công tìm khắp Đông Tây
    Ai hay hạnh phúc ở ngay lòng mình.”
    Đúng thế anh Rhum ơi, bài viết của anh buồn buồn sao đó, X đọc mà thấy buồn theo. Anh hạnh phúc hơn nhiều người là còn Mạ, hơn nữa anh còn một đại gia đình yêu thương anh, nhìn anh viết về các cháu là X biết các cháu thương anh lắm lắm, anh hãy nghĩ đến chuyện vui, cởi mở hơn và sẽ tìm được người chia sẻ cùng anh như vợ chồng anh Võ Sĩ Quý và sắp đến X sẽ đến thăm anh và sẽ gặp anh chị trong ngôi nhà hạnh phúc mà như anh tả về gia đình anh VSQ " họ đeo nhau như sam, không rời, lúc thì ngồi sát bên nhau, lúc kéo nhau vào nhà trong. Cái tình già này khiến chúng tôi ngưỡng mộ quá. Chúng tôi nhìn họ rồi chúng tôi nhìn nhau thầm ước mơ, thầm ước hẹn vu vơ…"
    Nhất định sẽ như thế nhé, chúc anh khỏe mạnh và hạnh phúc thật nhiều.
    Tặng anh bài thơ "Còn gặp nhau" của Tôn Nữ Hỷ Khương.
    [img] https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/550292_586497821364941_669754456_n.jpg [/img]
    [img] https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/543854_586497974698259_1784474093_n.jpg [/img]
    [img] https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/550194_586498001364923_1267920244_n.jpg [/img]
    [img] https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/550278_586498098031580_1229254711_n.jpg [/img]
    [img] https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/385334_586498201364903_572388547_n.jpg [/img]
    [img] https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/549815_586498254698231_2125974789_n.jpg [/img]

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Sắp đến X đến thăm anh!". Vậy là vui lắm!

      Xóa
    2. Hihi...
      Nhắm chừng có Như thị nữa đó!

      Xóa
    3. Nhắm quá mà có thấy Như Thị đến chơi đâu? Chúc Thị ngày cuối tuần vui vẻ, hạnh phúc:-r

      Xóa
  6. Đọc bài thương anh quá ! Anh sống nội tâm nhiều , nghĩ ngợi nhiều và cô đơn . Phải chi khoảng cách không có , MN sẽ mỗi ngày bắt anh cùng uống cà phê và nói chỉ với anh một câu : hạnh phúc ngay trong lòng ta thôi . Đừng trốn chạy anh nhé . Dũng cảm lên , vui tươi lên. MN luôn ủng hộ anh.

    Trả lờiXóa
  7. [img] http://sphotos-b.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/c64.0.403.403/p403x403/535438_429328157151770_201639547_n.jpg [/img]
    TM sang thăm Rhum đọc bài viết thấy chạnh lòng chi lạ Rhum ơi!nhân vật Rôn như chính mình vậy...
    Rhum nè ...cố lên - dũng cảm lên...hì hì chúng ta cùng thi đua Tết sang năm phải 2 mình để không buồn nữa nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhìn cái mặt tưởng như hắn đang "suy tư chuyện lớn" gì, ai dè hắn đang chăm chú nhìn vào nồi bún chả cua của mệ Kéo(!)
      Chạy đua với Thùy Minh à, hu hu, muốn đoạt giải nhất đồng hạng với Thùy Minh nhưng không được rùi, vì Mai Ngân Áo Tím và Hồ Xuân nữ có ý lấy Rhum làm "của để dành" rùi, hic hic

      Xóa
  8. "Không như Rôn, vì cái Tết mà đi cả ngàn cây số"
    cấy ni phải xét lại á, ngồi một chỗ rồi cấy xe hấn đưa đi chớ có đi mô mờ kiêu "đi cả ngàn cây...", hì hì...
    viết hay hè, cs nghe kể thôi nhưng cũng ngưỡng mộ anh chị Sĩ Quý.
    Tối vui aR nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cuoocjsoongs là người trong cuộc đó nghe.(đọc kỹ lại đi nàng ui)

      Xóa
  9. HV sang thăm anh Rhum ! Chúc anh Rhum cuối tuần luôn khỏe,vui,hạnh phúc và bình yên nhé anh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Vàng Hoa nhiều nhé:-r

      Xóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]