Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

1 thg 1, 2012

Dalat, một chiều cuối năm cảm tác

Hồ Tuyền Lâm nhìn từ cồng Thiền viện Trúc Lâm

Nơi đây xứ sương mù
Mưa giăng mờ phố lạnh
Có những chiều hiu quạnh
Đà Lạt nhuộm màu thu.
Đồi Cù
Dưới nắng phai mùa cũ
Đồi Cù trong cõi mơ.
Xin em đi bước nhẹ,
Cỏ đang giấc mộng hờ
 
Nơi đây vườn cổ tích
Còn thấy bóng Lang-Biang
Còn nghe trong tịch mịch,
Tiếng khóc nàng Ka-Lang.*
CogaiEdekosia.jpg, 82 KB
 Ka Lang'


Còn nghe lá rơi vang,
Dưới tầng sâu đá cổ.
Tiếng chân nai thuở nọ
Dẫm trên nhánh khô vàng...
 


Thấm lạnh chiều cuối năm.
Phố núi mờ sương giăng.
Chợt thấy anh đào nở,
Xuân cũng về đây chăng?
th@nhdalat
(Những bài thơ cũ)
---------------
*Ka-Lang: nhân vật nữ trong "Sự tích LangBiang" dân tộc Chil, Lâm Đồng. Ka Lang là vợ Ha Biang. Do buôn làng bị hạn hán suốt bốn năm liền, Ha Biang đi kiện Trời. Chàng đi từ núi Kon Đó. Đường đi gian nan vất vả, đến núi Găng Reo thì chàng đuối sức gục chết. Tám ngày không có tin về chàng, nóng ruột, nàng Ka Lang đi tìm, thấy xác Biang, nàng khóc thương thảm thiết. Tiếng khóc vang đến tận trời. Trời biết được bèn cho mưa xuống. Nhưng Ka Lang vẫn khóc, khóc mừng làng buôn có nước, khóc thương tiếc chồng. Có con voi đầu đàn cảm động đến che mưa cho hai người. Ka Lang chết, con voi vẫn đứng đó đến ba tháng sau thì chết theo luôn. Nước mắt hòa với nước mưa chảy thành dòng suối. Bà con buôn làng đặt tên là suối Đa Nhim (nghĩa là nước mắt). Núi Kon Đó được đặt tên là LangBiang, còn núi Găng Reo có tên khác là núi Voi. (Lược kể. Nguồn: Dalat du lịch Lâm Đồng)
**Mượn ý Lưu Trọng Lư

16 thg 12, 2011

Bóng tối của nàng-Thơ th@nhdalat

Có những blog chìm trong đêm đen, bí ẩn, sâu thẳm, tôi đi qua thăm lúc nào cũng thấy day dứt một nỗi gì. Trong bóng tối người nhìn ra sân khấu cuộc đời, nhìn ra thế giới blog muôn màu, người nghĩ chi mà môi cười lặng lẽ? Có những người viết blog rút lui vào bóng tối, an dưỡng thân tâm, để ngày mai trở lại với lòng thanh thản. “Em là vùng tối mà tôi chiêm ngưỡng” là câu thơ tôi chợt nhớ khi nghĩ về họ.
Nàng ngồi một mình trong bóng tối
Rất lâu

Im lặng vây quanh
như một người bạn tri kỷ
Bóng tối vây quanh như thành lũy
che chở nàng, giấu kín nàng,
thật kín.
Trong bóng tối, nàng thỏa thuê gậm nhấm niềm riêng
cho đến tận đáy 


Nàng buông mình trong bóng tối
Thả rơi trong bóng tối mọi nỗi
Vất hết xuống biển đêm
Cho con thuyền nhẹ trôi

Nàng thu mình trong góc tối
nhìn vào cõi lòng mình
mây êm trôi và trời xanh thẳm

Nỗi chán nản mệt mỏi tan nát cùng nàng vào đây lúc chiều tàn
dường như đang tan dần vào bóng tối

Trong an lạc nàng nhẹ nhàng
liếm vết thương khô
Vết thương không còn đau
Nhưng nàng vẫn mải mê liếm
Để cảm nhận vị đắng,
nỗi tê tái rùng mình òa khóc
những giọt nước mắt từ biệt những điều đã cũ.
 
Nàng buông mình trong bóng tối
Bóng tối mịn, êm dịu
và an toàn
như hang động giấu con sói bị thương.
Bóng tối mịn, êm dịu
nâng nàng đứng dậy
Như đóa Quỳnh hương trong đêm khuya khoắc
trong tĩnh lặng và bóng tối
nở hoa.
 Photobucket
thanhdalat
Mùa Vọng 2011

23 thg 10, 2011

Những đoản khúc cuối thu (thơ thanhdalat)

Photobucket
Tháng 9 cao nguyên

Tháng 9 nơi này mưa không dứt
Lũng sâu mờ mịt một màu mây
Nắng gió miền xuôi như nỗi nhớ
Quẩn quanh đèo quạnh quẩn quanh ngày. 
 Photobucket

Gởi bạn đường  xa
(Tặng Hải Yến Xứ Người)
Đất khách muôn trùng mênh mông quá
Quê nhà một dải nhớ khôn nguôi
Lòng thương gởi tình ai sầu xứ
Bên cửa nhìn mây mây cứ trôi…
 Photobucket
Phải đi đâu đó
Những ngày những tháng nối nhau đi
Blog lan man cũng chỉ vì
Mấy đoản văn nhàu, mong đồng cảm.
Dăm vần thơ vụn, đợi tương tri.
Tâm tình kể mãi… nào vơi nhỉ?
Thế sự luận hoài… có được chi?
 Phố núi chiều nay mưa kín lối,
Đường lầy, sương lạnh. Cũng ra đi... 
thanhdalat
25/10/11
Photobucket 

8 thg 12, 2010

Mùa đông phố núi (thơ thanhdalat)

1.
Chờ đông

Cứ ngỡ mùa thu chưa qua
Mây trời vẫn màu bàng bạc.
Tơ chùng ai gieo từng giọt
Ru hồn quán vắng chiều mưa
*
Cứ ngỡ tình thu chưa già
Đường chiều còn nhiều lá rụng
Còn nghe trong ta tiếng vọng
Của tháng ngày xưa mưa nhòa…
*
Cứ ngỡ màu thu chưa phai
Dã quỳ cứ xanh bờ bụi
Lập đông sao mưa chưa ngớt,
Chiều qua còn trĩu hồn ta?
*
Cứ ngỡ hồn thu còn đây
Mưa dầm bủa vây kín lối
Ngoài hiên mưa giăng mành lưới
Quẩn quanh mái hẹp ngày dài…


th@nhdalat
24/11/2010

2.
  Khúc giao mùa phố núi

Ngỡ thu chưa đi
Mây còn bàng bạc
Tơ chùng từng giọt
Ru hồn quán trưa
*
Ngỡ thu chưa già
Đường còn lá rụng
Còn nghe tiếng vọng
Ngày xưa mưa nhòa
*
Ngỡ đã êm trôi
Con tim tháng hạ
Ngày thu không vội
Tình không thiết tha
*
Sáng nay nắng lạnh
Thắp sáng quỳ hoa
Mưa thu đã tạnh
Mùa đông đã là…
*
Mùa thu đã xa
Đường mưa đã khô
Khoác thêm áo ấm
Nhìn mây giang hồ…

th@nhdalat
24/11/2010

27 thg 11, 2010

Thăm lại phố huyện cũ. (thơ thanhdalat)

Đơn Dương buồn hơn trước
Chị ngồi rỗi trước nhà
Nắng trưa hanh ngõ vắng
Khách ơ hờ dạo qua.
Công sở dăm nhà cổ
Dấu xe rêu phủ mờ.
Ơi ngày xưa huyện lỵ,
Những rộn ràng xa xôi...
Đường quanh lên trường cũ
Đâu rồi áo trắng bay?
Cánh chuồn chờn chợ mãi...
Buồn nhớ chi những ngày...
Đi quanh tìm chẳng thấy
tiếng cười em thuở nào.
Chuyến xe về nặng trĩu,
Buồn xưa đọng chiều nay...

th@nhdalat
  4/93
-----------------------------------
-Đơn Dương : Một huyện nhỏ cách Dalat khoảng 40 km. Ngày xưa huyện lỵ đóng tại thị trấn D'ran, khoảng đầu những năm 1990 dời về thị trấn Thạnh Mỹ.
-Trường cũ: Trước 1990, Đơn Dương chỉ có một trường trung học, nằm trên một ngọn đồi, sau đó dời về phố.
-Hồ Đa Nhim : ở đập thủy điện Đa Nhim . Đa Nhim nghĩa là nước mắt.(theo tiếng người Chil).

10 thg 6, 2010

Dalat vào hè (thơ thanhdalat)

Mưa nhòa con dốc quanh
   Mưa nhòa con phố quạnh
   Một chiếc xe ngựa vội
Dầm mưa nhòa ruổi nhanh
**
Góc quán chiều lặng lẽ
    Ghế bàn im nghe mưa
   Cơn mưa chiều phố núi
Đã vây kín lối về...
**
Khói thuốc vờn hiên tối
Quẩn quanh chiều quẩn quanh
Bước đi hoài không tới
   Ôi mưa, thôi cũng đành...
**
    Cuồng chân hoài phố nhỏ
  Lòng vọng nỗi đường xa
Làm sao rời mái hẹp
Cũng đành thôi...ôi mưa...

thanhdalat
  (mưa xưa)
 

16 thg 5, 2010

DAY DỨT GÌ ĐÂU...* th@nhdalat

(Có một ngày , lên chơi Yahoo, đọc blog của bạn, lòng day dứt gì đâu, phải lấy xe đi một vòng cho nguôi niềm thương cảm, thương cho ai hay thương cho mình không rõ nữa, lòng cứ day dứt gì đâu ấy.)

Day dứt gì đâu…
Khi đọc tình người
Trang blog tím
Tím hoài không thôi...
**
Day dứt gì đâu…
Khi nhìn vào tôi
Chiều hoang trở gió
Vườn hoang tơi bời...
**
Day dứt gì đâu…
Màu nắng phai vàng
Cánh hoa tàn rụng
Tình ai lỡ làng...
**
Day dứt gì đâu…
Cung tơ chiều vọng...
Rừng thu lá đổ
Mây trôi trôi hoài…

thanhdalat
3.5.10