1 thg 5, 2012

Sỏi đá trên đường hoa

Hôm nay, thế giới kỷ niệm ngày quốc tế lao động, Dalat cũng đang kẹt đường bởi khách thập phương mừng lễ bằng cách lên núi nghỉ mát. Cảnh thành phố rộn ràng làm nhớ những ngày festival hoa năm trước, nhớ những người còn vất vả trên đường hoa.




Vào lúc hoa quỳ đã tàn trên những triền đồi, những bụi bờ, đường phố co mình trong hơi lạnh thì một hội hoa đang vào những ngày chuẩn bị khai diễn.

Rồi ngày lễ hội hoa đã đến.

Đó là những ngày cuối Đông. Hoa festival Dalat nở rộ  làm cho xứ lạnh rộn ràng hẳn lên. Người các tỉnh lên Dalat bằng đủ loại phương tiện. Đường xá trở nên chật chội. Người đi bộ phải đi xuống lòng đường vì lề đường được sử dụng để dựng các gian hàng chưng bày hoa, cây cảnh hoặc xếp đầy những chậu hoa.
Phần lớn lề cầu Ông Đạo dành để đăt các chậu hoa.  Hoa mới mọc và Ong vàng mới đậu bên lề đường

Năm nay xe hơi du lịch thật nhiều. Festival Hoa Dalat là dịp để những gia đình mới sắm xe - xe second hand của người những nước phát triển, nhưng vẫn rất sang trọng đối với người Việt - vi vu trong niềm kiêu hãnh lộ liễu. Thành phố Đà Lạt bổng trở thành sàn diễn lớn của các hãng xe Daewoo, Hyundai, Morning, Toyota,…Những chiếc xe choáng lộn diễu hành quanh hồ Xuân Hương, bên đồi Cù, giữa muôn loài hoa, quả là một sự hòa hợp của cuộc sống vương giả.

Đà Lạt lộng lẫy, sang trọng và xa hoa. Người trẩy hội với y phục thời trang, nét mặt tươi vui và hăm hở. Những tấm biển đầy chữ, trang trí thật đẹp dựng ở các góc đường hứa hẹn nhiều tiết mục hấp dẫn của những ngày lễ hội. 

Chiều nay cuộc đi bộ thể dục của An thật ra là cuộc dạo phố ngắm cảnh lễ hội. Con đường thể dục quanh vòng bờ hồ Xuân Hương khá thoáng đãng quen thuộc đã thành con đường  rực rỡ, ồn ào và bụi bặm.

An tìm một gốc cây, ngồi xuống bờ thành. Nơi này bây giờ không còn là chỗ yên tĩnh để nhìn ra mặt hồ và thả hồn theo những đám mây nữa. Chung quanh nhiều người ngồi đứng nói cười và trên mặt hồ mọc lên mấy đóa hoa giả to lớn và sặc sỡ. An đưa mắt nhìn thành phố mang tên sương mù đã hóa thành thành phố ngàn hoa trong mấy ngày lễ hội: hoa chậu từ các nhà vườn ngoại ô, hoa của miệt vườn miền Tây cùng hoa vải và hoa ni lông chen nhau khoe sắc. Đà Lạt rực rỡ, Đà Lạt sôi động. Mặc cho những tâm hồn hoài cổ nhớ quay quắt những rừng cây trong phố, những bãi cỏ xanh, những bụi dã quỳ thân quen ngày nào, Đà Lạt đang dần trở thành một thành phố hiện đại.

-Chú mua cháu tấm vé số!
Đang mãi nhìn ngắm và nghĩ ngợi  lan man, An bỗng giật mình.


An lắc đầu, anh nói không tin ở vận may. Chú nhóc mặt mũi đen nhẻm nằn nì một lúc rồi đi. An nhìn theo, thấy áy náy như mình đã làm một việc bất nhẫn, mặc dù thật sự anh không thích thử vận may ở mấy tấm vé số. Chú nhóc vừa rời đi một lát thì,

-Còn hai vé anh mua giúp em!

Cô gái khoảng ba mươi tuổi, tấm nhan sắc dãi dầu mưa nắng, lấm lem bụi đường khiến anh thầm tiếc, đưa anh mấy tấm vé. Trong những ngày hội hoa như thế này, lẽ ra cô cũng như những cô gái đang dạo chơi trên phố, trang phục rực rỡ, ánh mắt rạng ngời… An mua hai vé, lòng bùi ngùi.

Nhưng An chưa được yên để tâm tư về thành phố ngày lễ hội, không lâu sau, một giọng nói thì thào:

-Mua giúp bà tấm vé đi con.

Một bà cụ, lưng còng, tay chống gậy run run chìa tấm vé mời An. An không muốn mua thêm, anh dúi mấy ngàn vào tay cụ.

-Con mua rồi cụ à. Xin biếu cụ chút ít.

Bà cụ trả lại, nói cảm ơn, bà không dám nhận, rồi đi qua bán vé cho những người khác. Một người ngồi gần đó nói:

-Bà này ở Thái Phiên, con cái làm ăn cũng không đến nỗi.

-Thế sao bà cụ đã già thế kia còn phải đi bán vé số?

-Mấy người con xử tệ, bà hờn giận đi bán vé số tự nuôi thân đó mà.
 
Sau đó còn thêm cả chục người đến mời mua vé số nữa. Đó là điệp khúc trĩu buồn mà An phải nghe trong khoảng thời gian ngắn nghỉ chân. Giữa rộn ràng sắc màu của hoa và người trẩy hội, đó là những sắc màu tối, lạnh lẽo và rất thực.  Hoa rộ lên trong những ngày lễ hội, sau đó thành phố sẽ trở lại với nhịp sống bình thường.

Những người bán vé số còn phải lang thang  kiếm sống trên các nẻo đường của xứ lạnh.
Một thoáng bâng khuâng lạc điệu qua đi, An đứng dậy đi lẫn vào đám đông, hòa vào trong đám đông ồn ào và nhiều màu sắc. An tự hỏi: trong muôn màu của lễ hội hoa, mình có màu gì nhỉ?
*
Túi quần có sự rung giật nhẹ. Điệu Strike vang lên chát chúa, giục giã. An đưa máy lên nghe, giọng của Huyền khô, lạnh:

-Anh đang ngoài phố hả, sao ồn ào quá.

-Ừ, anh đang đi thể dục. Dalat đang diễn ra Festival Hoa. Anh thấy cái lễ hội hoa năm nay…

-Thôi mà anh, chuyện thành phố để người khác lo, anh lo chuyện nhà cho mẹ con em nhờ. Con Na sắp thi vào đại học phải học thêm nhiều môn, mà em đang kẹt tiền…Bên này cà phê Plêcu đang rớt giá…

-Anh thì cũng..., tranh siêu thực kén người mua...À , em đã có bạn đại gia mà...

-Đây không phải là việc của anh ấy, con anh mà sao để người ta lo! Nếu....


An vội vàng:

-Ngoài phố ồn quá nghe không rõ, có gì tối về anh gọi lại.
An cúp máy.

An cảm giác con đường hoa anh đang đi khô cứng đầy sỏi chứ không êm mơ như anh vẫn tưởng.

*


Đêm đó An không về nhà. Gặp ông bạn rủ tham gia Đêm Hội Rượu Vang, An đi ngay. Ở quanh khu Hòa Bình, những hãng rượu vang của Đà Lạt và ngoại tỉnh nhiệt tình giới thiệu sản phẩm của mình bằng cách đem 3.500 lít rượu chuốc những ai có mặt say một đêm miễn phí. Tuy một vòng xếp hàng chỉ được uống một ly nhỏ, nhưng An cứ la cà từ gian hàng này sang gian hàng khác - như để không phải về nhà sớm - cho đến lúc ngà ngà say. Cái dễ chịu của rượu vang là nồng độ rất nhẹ nên dù uống nhiều cũng chỉ đủ gây cảm giác hưng phấn. An trêu đùa các cô tiếp viên vui tính, và cười hô hố vì một câu nói ngộ nghĩnh.
Nhớ lại câu nói chua chát mà chí lý của Huyền: “Chuyện thành phố để người khác lo, anh lo chuyện nhà cho mẹ con em nhờ”, An cười sằng sặc.

-Trông ông tối nay khác quá!

-Vậy chứ ông ở đâu! Ông vẫn đứng ngoài Đêm Hội Rượu Vang ư? Zô!




Ông bạn, một giáo viên nghỉ dạy ra kinh doanh, hiện là chủ cơ sở lưu trú du lịch Rhum Dalat, cười khà:





-Chỉ có ông mới hay đứng ngoài thôi chứ ta thì không bao giờ, ta bám đời chắc lắm, ha ha ha. Zô ô ô ô!

Hai cái ly bằng nhựa dẻo cụng nhau khá mạnh khiến chúng méo mó hẳn đi.


An cười quá đến chảy nước mắt.

Trên đường về, bước chân chếnh choáng, hồn lâng lâng, An hát om sòm những khúc tình ca ướt át.


Những khúc ca như những bông hoa mềm rũ trong những chậu hoa xếp đặt bên đường vào ngày cuối của lễ hội.
 
Đêm hội Rượu Vang 


thanhdalat

1/5/2012

-------------------------------
Ảnh minh họa, hầu hết từ Net.

botay.com.vn Nội dung Bình luận rác: Nhánh Lan Rừng bình luận: "Anh chàng An này cóp nhặt không biết bao nhiêu chuyện lớn nhỏ đời thường khiến cho người khác phải suy nghĩ theo và tự hỏi phải chăng đời luôn là hai mặt thực và mộng đan xen nhau?"

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]