Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng

18 thg 3, 2014

Vượt rào vào thăm em Cù.

Nói vượt rào cho có mùi "mạo hiểm" chứ thiệt là hồi Tết được gia đình người bạn rủ đi chơi đồi Cù. Sẵn cái di động mần luôn mấy chục cái, ai dè lại có dịp chia sẻ cùng các bạn.
Hình chụp được nhiều, vì nhìn em Cù nằm phơi mình dưới nắng xuân đẹp, quyến rũ quá nên vội vàng chụp em chụp em chụp mãi. Để việc tải lên dễ dàng và không làm bạn mỏi mắt ngắm em, tui chia làm hai cái entry.
Phần I: Đồi cỏ mịn và hồ, suối nhân tạo.("Đồi em mịn màng")
Phần II: Du khách, xe chuyên dụng Evergreen.

ĐỒI EM MỊN MÀNG.


Văn phòng


Con đường lụa



Đồi em 









Không kiềm chế nổi, ta ngồi lên mình em, cảm nhận em, em thật êm ái.


làm bạn cùng hoa cỏ mùa xuân


SUỐI, HỒ THƠ MỘNG












 Ngồi tạm thành cầu. Không dám ngồi lên em suối, sợ chìm đắm trong em!



Rứa đã hí, entry sau mời bạn xem : Du khách, đánh golf và xe chuyên dụng

12 thg 3, 2014

Đồi Cù, đẹp...mà xa lạ.

Trước khi thành sân golf 9 lỗ, 18 lỗ, đồi Cù rất gần với người dân Đà Lạt và du khách. Du khách đã đến xứ hoa anh đào ít ai không đi dạo đồi Cù. Đứng trên đồi, nhìn xuống hồ Xuân Hương hoặc phố đời xuôi ngược khách du tưởng như mình đang ở cõi tiên nhìn xuống trần gian.Mỗi cuối tuần nhiều gia đình ở đây thường lên đồi picnic. Riêng tui, buổi trưa thường hay ra đồi, nằm nghỉ dưới cội thông già, hoặc đọc sách. Gió nhẹ và tiếng thông rì rào đưa mình vào giấc ngủ lúc nào không hay.  
Những ngày xưa thơ mộng chóng qua, Năm 1994, đồi Cù đã hóa thân thành sân Golf, 9 lỗ và 18 lỗ: Đà Lạt Palace Golf Club. Nó đẹp như Tây, nó trở thành một thiếu phụ kiêu sa, thấp thoáng phô nét diễm kiều của mình sau hàng rào thép hoặc hàng rào cây lá rậm rạp. Chỉ có người đánh golf mới vào được với một chi phí lớn, tính bằng đô la. Vậy đó, bây giờ đồi Cù vẫn ở bên người dân Đà Lạt nhưng lạnh lùng, kiêu sa và xa cách nghìn trùng. 

Truong Dat Đồi Cù năm 1969, Hướng Đạo Sinh họp mặt đó:



và là nơi lứa đôi hẹn hò, "trai gái"...





Đồi cù nay đã là sân Golf hiện đại:







Đẹp như Tây nhưng xa lạ và cách biệt với người Dalat:





Rhum
13/3/2014
(ảnh tui chụp)
----------------
- Đồi Cù là khu đồi nằm giữa trung tâm thành phố Đà Lạt kế bên là Hồ Xuân Hương do vậy thường được nhắc đến như một địa danh dính liền nhau - nhiều người cho rằng Đà Lạt sẽ kém phần mỹ lệ nếu thiếu Đồi Cù và Hồ Xuân Hương. Năm 1942, khi thiết kế đồ án quy hoạch thành phố Đà Lạt, kiến trúc sư Lagisquet đã khoanh vùng Đồi Cù như một khu vực bất khả xâm phạm nhằm tạo một tầm nhìn thoáng đãng cho Đà Lạt. Về sau, một kiến trúc sư người Anh đã thiết kế biến Đồi Cù thành sân golf 9 lỗ khá nổi tiếng của vùng Đông Nam Á và hiện nay Đồi Cù đã được nâng cấp thành sân golf 18 lỗ. Tên Đồi Cù không rõ có từ bao giờ, và vì sao gọi là "Đồi Cù" lại có hai hướng lý giải, có người cho rằng những quả đồi thoai thoải nơi đây khi nhìn từ xa giống như tấm lưng trần của những con cù khổng lồ nên đã ví von gọi là "Đồi Cù"; cũng có người giải thích sở dĩ có tên "Đồi Cù" vì nơi đây là một địa điểm chơi golf hay còn gọi là đánh cù.(Nguồn: Wikipedia)
Gần đây nhất, Đà Lạt Palace Golf Club đã mở những lớp huấn luyện cấp tốc để chơi thử từ 30 tới 100 banh kết hợp thăm quan sân golf với giá vé chỉ 100 ngàn; 15.000 - 45.000/người/45 phút tập đánh từ 30 tới 100 banh và đi thăm quan; một tour chơi và học bài bản hơn gồm cả lý thuyết (1 giờ lý thuyết) kết hợp thực hành 9 lỗ golf giá 300 ngàn.




6 thg 3, 2014

Kinh Hòa Bình - và An.





Có những ngày ta quá mong một tin nhắn, quá cần một người bạn để sẻ chia một điều gì đè nặng tâm tư, hay có khi ta chỉ cần có ai đó ngồi bên, không cần phải nói gì cả,...vì ta như người lữ hành đơn độc đi qua hoang mạc, vắng bóng người; ta yếu đuối, ta cần có ai để nương tựa. Ta cầm cái điện thoại lên. Nhưng đáp lại là:
-Mình bận lắm. Sorry.
-Rảnh quá ha! 
-Có việc chi không?
-...
Ta hụt hẫng, ta rơi...
Ôi An đã có những ngày như rứa!
Nhưng một hôm nọ, An không "nương tựa" ai nữa, anh mang giày vải, rời căn gác trọ, một mình ra đi...An đi dạo một vòng bờ hồ Xuân Hương. Như người ta đi bộ để rèn luyện sức khỏe, An đi trốn những giờ cô quạnh, tránh những lúc "tôi đối diện tôi" bằng cách lang thang qua những con đường. Đi một mình hóa ra lại hay: muốn đi là lên đường, không phải chờ đợi ai, tự do đi lối nào cũng được, đi bao lâu cũng được, tự do thả hồn cho mây nước,...
Đi qua một nhà nguyện, có một nhóm thanh niên đang sinh hoạt. Tiếng hát kinh nguyện vọng ra bổng trầm như ru hồn người lữ khách.
         Lạy Chúa, xin hãy dạy con:
Tìm an ủi người hơn được người ủi an,
Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết
Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.

Câu hát vang động lòng An.
Bấy lâu những lúc tâm trạng không tốt, An vẫn chạy đi tìm nương tựa ở tha nhân. An cần "người ủi an", cần "người hiểu biết" nỗi niềm của mình, cần "người mến yêu", và dần dần anh trở thành kẻ lệ thuộc vào tha nhân hết lúc này đến lúc khác. Và khi không tìm được chỗ tựa nương An hụt hẫng, anh rơi... 
Dừng lại, coi lại mình chút! An nghĩ. Ta đang có nhiều thứ mà người thiếu. "Nhìn lên thì chẳng bằng ai. Nhìn xuống thì chẳng có ai bằng mình". Nào xem, tiền bạc ,ta dư tiền để thỉnh thoảng ngồi cà phê; chữ nghĩa, ta cũng biết làm thơ đấy chứ! và ta có dư thời gian để tán dóc,...Sao ta không làm ngược lại? Từ nay, ta sẽ:


Tìm an ủi người hơn được người ủi an,
Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết
Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.

Ta đem niềm vui đến cho người khổ sở hơn ta!
Và cứ rứa, bây giờ An khỏe mạnh hơn xưa, như ri nì:
(Hình minh họa)

Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh,
Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân,
Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ,


Nghe An kể đã lâu, hôm nay rảnh rỗi, lên hỏi GOOGLE về ca từ của ca khúc đó mới biết đó là KINH HÒA BÌNH. Một bài kinh nguyện nổi tiếng thế giới.
Bèn tải về chia sẻ với bạn bè.
Cảm ơn Google.
Cảm ơn giọng ca Hoàng Oanh.
Mong bài ca này đem lại hòa bình, sức khỏe cho tâm hồn bạn.

thanhdalat
06/3/2014
----------------------


KINH HÒA BÌNH

Năm 1912, tại Pháp, một tờ báo tên là La Clochette (Cái chuông Bé nhỏ) in một bài kinh với tựa đề là Belle prière à faire pendant la Messe và không đề tên tác giả. Vì tờ báo này do một hội đoàn có tên là La Ligue de la Sainte-Messe của linh mục Esther Bouquerel (1855-1923) nên dư luận khi ấy đã đồn đại ông là tác giả nhưng dấu tên.
Năm 1915, bản kinh này được gửi cho Giáo Hoàng Biển Đức XV, sau đó, một bản tiếng Ý được in trên một tờ nhật báo chính thức của Vatican. Năm 1920, lời kinh được một linh mục dòng Phanxicô in vào mặt sau tấm hình của Thánh Phanxicô với tựa là Prière pour la paix (nghĩa là Kinh cầu cho hoà bình) nhưng cũng không đề cập đến tác giả. Giữa Đệ Nhất  Đệ nhị Thế chiến, bản kinh này được lưu truyền rộng rãi khắp châu Âu.

Bản dịch tiếng Việt phổ nhạc
Lạy Chúa từ nhân,
Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người.
Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa
Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù,
Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục
Ðem an hoà vào nơi tranh chấp,
Ðem chân lý vào chốn lỗi lầm.
Ðể con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng,
Ðể con rọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.
Lạy Chúa xin hãy dạy con:
Tìm an ủi người hơn được người ủi an,
Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết
Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.
Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh,
Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân,
Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ,
Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.
Ôi Thần Linh thánh ái xin mở rộng lòng con,
Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí ơn an bình.

6 thg 2, 2014

Bích Câu ngộ triết nhân.

Sáng mùng 4 Tết
Đi săn ảnh ở vườn Bích Câu, thầm mong môt kỳ ngộ, nhưng lại gặp những "triết nhân". Khi nghe một triết nhân đang luận về "Tứ niệm xứ", về "tính không", về đạo lý của những bức tranh chăn trâu, ta vội vàng chụp cái hình ghi lại và giữ lại một hình ảnh trên dòng thời gian. Dù biết là "vô thường" nhưng cũng hy vọng Facebook tồn tại khoảng 1001 năm để thỉnh thoảng tìm xem lại hi hi...
 


 một "thiền sư" đang luận về "Tính không".

Người nghe bỗng trầm tư vì thấy ngày xuân "như có như không"...Riêng Phó Nhòm là cứ vui với Xuân, mặc kệ  bạn bè phiêu bồng trong cõi triết... 


24 thg 8, 2013

Một thoáng Huế, hè 2013 (2)

Xem MỘT THOÁNG HUẾ, HÈ 2013 (1) theo đường dẫn sau :

Bánh bèo



Hồ Tịnh, là tiếng chúng tôi thường gọi hồ Tịnh Tâm, cách nhà tui chưa đến 200 m, trên đường ra phố tui thường đi qua nơi này. Hồ Tịnh vốn là khu thượng uyển nổi tiếng hàng đầu của vương triều Nguyễn.
Một nhà báo đã viết:

“Với kiểu kiến trúc cầu kỳ, nhưng hết sức hài hòa với tự nhiên, hồ Tịnh Tâm được xem là một thành tựu tiêu biểu của nghệ thuật kiến trúc cảnh quan Việt Nam thế kỷ 19. Cảnh đẹp của hồ đã tạo nguồn thi hứng và trở thành đề tài cho nhiều bài thơ, chùm thơ nổi tiếng của các vua Nguyễn như Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức... Và đặc biệt, trong chùm thơ ca ngợi 20 cảnh đẹp đất Thần kinh của vua Thiệu Trị đã xếp hồ Tịnh Tâm là cảnh đẹp thứ 3, cho in bài thơ “Tịnh hồ hạ hứng” cùng với phong cảnh hồ vào tranh gương để treo ở các cung điện”. (Chạnh buồn bên hồ Tịnh Tâm, Bùi Ngọc Long)


Một thắng cảnh như rứa mà hại thay, sự trùng tu, tôn tạo lại diễn ra quá chậm, đên nay qua hồ Tịnh tui vẫn còn thấy hoang sơ, xơ xác. 
Hồ sen xưa nay trồng rau muống
Lầu bát giác được làm lại, lợp tôn, kích thước nhỏ và thấp hơn.
Ven hồ có một nhà hàng treo một bảng hiệu như ri:
Thoạt nhìn tưởng là đôi câu đối theo kiểu xưa, nhưng đọc kỹ hơn thì hai câu đối chẳng chỉnh chút mô về ý cũng như về luật. Đúng là “đũa mốc mà chòi mâm son”. Cái đặc sản ẩm thực nhậu nhẹt kéo cái di sản văn hóa xuống  chỗ  phàm tục một cách phũ phàng!
Không vào quán “đặc sản” dê nhưng dường như cái mùi phàm tục ấy vẫn ám ảnh chúng tôi thêm một đoạn đường dài. Chúng tôi quyết định quên cái “câu đối”  ấy bằng cách tìm ăn món quà đặc Huế: Bánh bèo cung An Định. Cung An Định (tư dinh của bà Từ Cung Thái Hậu - mẹ Vua Bảo Đại) nằm ở phía nam Huế.  Nàng chở tui qua cầu Tràng Tiền. Lúc dừng chờ đèn xanh, tui nhìn lên khoảng trời trước mặt:
-Núi Ngự Bình mô không chộ Xanh ơi!
-Anh ni vui rứa thê! Núi Ngự Bình ở phía tê tề, mà đứng đây bị nhà cửa che làm răng mờ chộ. Cái anh ni vui! (tiếng vui vút lên cao khiến cho chữ vui mang ý cười chê: anh ni tức cười quá!khùng quá!).
À mà tui “vui” thiệt, trước mắt tui là tòa nhà vuông vức môt khối thô cứng, không hòa điệu chút nào với Huế dịu dàng, sâu lắng, vươn lên cao, lừng lững che cả một khoảng trời phương nam Huế.
Câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng:
Dạ thưa xứ Huế bây giờ,
Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương…
Chiều ni tui nghe như một nỗi tiếc nhớ xót xa: Huế đổi thay nhiều quá, chỉ còn núi Ngự và sông Hương là “trơ gan cùng tuế nguyệt”!


Quán bánh bèo cung An Định dễ tìm như Tịnh Tâm quán vì nó ăn theo tên một địa danh. Nhưng nếu việc ăn theo của quán thịt dê Tịnh Tâm khiến chúng tôi phiền lòng thì việc ăn theo của quán bèo nậm lọc lại khiến chúng tôi thích thú, tò mò. Cái tên “cung An Định” đã gợi cái chất Huế rồi, mà những món quà chiều nay lại là đặc sản ẩm thực Huế, là những món ăn bình dân thanh tao, nhẹ nhàng. Hai cái tên BÁNH BÈO và CUNG AN ĐỊNH  thiệt là hợp với nhau. Quán nằm ở một đường nhỏ bên phải khuôn viên cung An Định, thế thì tên gọi cũng có lý, may thay, hương vị món ăn cũng đậm đà, thái độ phục vụ khách hàng cũng nhẹ nhàng, rất Huế.
-         Cho hai dĩa bánh nậm lọc, ít ram nghe.
-         Dạ.
-         Cho nhiều ớt vô nghe.
-         Dạ.
-         Tui ăn cay lắm.
-         Dạ.
-   O có nghe câu ni chưa : Không ăn đậu không phải là người Mễ, không đi trễ không phải là người Việt.
-   Dạ.
-   Tui thêm : Không ăn cay không phải là người Huế, đúng không o?
-   Dạ.
-   O ni vui hè, noái chi cũng dạ!
-   Dạ.
Dạ, dạ, dạ,…nghe thiệt là Huế.
Tôi ngần ngừ trước cái bánh nậm còn lại trên dĩa. Bụng hơi no mà nhiều thứ bánh ngon khác còn chờ,…Thấy vậy, nàng cao giọng:
-Ăn họn cho rồi chơ làm duyên làm dáng chi nữa!
Ăn “họn”(ăn luôn đi, ăn quách đi cho xong)! Ui chao! Lâu lắm mới nghe lại cái tiếng rất Huế này!
…tui bỗng nhận ra một điều may mắn mà mấy hôm trước mãi bận tâm, bực bội vì những cái “phản Huế” tui không nhận ra: tui đang được ngồi ăn món quà Huế bên một cô nàng người Huế ! Mà như rứa cái thú thưởng thức văn hóa ẩm thực Huế mới trọn vẹn.
Trong khi lắng nghe vị bùi, béo, mềm mịn tan dần trong miệng, tui bốc phét:
-Vài năm nữa nghỉ hưu anh sẽ mở một quán món ngon xứ Huế, mời o chủ quán bánh bèo cung An Định vào làm bánh, Xanh thấy răng hè?
Nàng dí ngón tay thon mềm vào trán tui:
-Xí! Anh đừng có mà mợt nghe! Chủ nhà hàng Kim Long trả o 15 triệu một tháng mà o có thèm ừ hử chi mô!
Không cần biết Kim Long quán ở đâu, mười lăm triệu nhiều ít thế nào, tui đã bị choáng bởi tiếng “mợt” thốt ra từ cái miệng xinh đẹp của nàng rồi!
Lại thêm một tiếng Huế “chính chủ” mà tui đã quên bẳng đi từ lâu. (“mợt” là tưởng bở!). Ôi, vừa nhai bánh ít ram, nghe vị dòn rụm của bánh ram trộn lẫn với cái mềm mịn, dẻo dính của bánh ít vừa nghe âm vang của tiếng “mợt” rất Huế mơn man lỗ tai, sướng khoái nói răng cho hết!
Bánh ít ram
Dù còn thòm thèm, tụi tui vẫn phải rời quán ra về, mang theo hương vị bèo, nậm, lọc, ít ram cung An Định và âm vang ngọt ngào của hai tiếng đặc Huế: họn, mợt…
Cà phê Cố Hương vẫn thường là nơi nghỉ chân hóng mát của chúng tôi sau mỗi chiều dạo phố, quán ở bờ bắc sông Hương, nhìn ra khoảng sông xanh, êm ả giữa hai cây cầu quen thuộc: Tràng Tiền, Phú Xuân, hai cây cầu một cũ một mới bắt qua sông Hương như là biểu trưng cho cái cổ điển và cái hiện đại của Huế.(**)
Khi nắng chiều tắt hẳn thì cầu Tràng Tiền hiện ra với vẻ diễm lệ tân tiến của mình. Những vài cầu mềm mại lần lượt sáng lên với những màu sắc khác nhau. Đó là màu của những ngọn đèn màu được bố trí kín đáo để rọi sáng các vài cầu. cứ khoảng 3 phút cầu thay đổi màu một lần, có lúc mỗi vài cầu có một màu khác  nhau. Trong lúc đó thì những chiếc thuyền rồng với tiếng đàn ca réo rắt xuất hiện, lờ lững trôi qua . Đây là những chiếc thuyền chở du khách đi dạo sông Hương và trình diễn ca nhạc cung đình.
Trước cảnh non nước hữu tình đó, nàng cất tiếng hát nhỏ bài ‘Huế xưa”. Đây là bài hát tôi thích và đã nghe nhiều lần qua giọng ca Thiên Trang, Phi Anh nhưng lần này nghe nàng hát lòng tôi dạt dào cảm xúc. Tôi ngồi xích lại gần bên nàng, mê mẩn. Mê mẩn vì tiếng hát thân thương được cất lên trong khung cảnh hữu tình. Chúng tôi ngồi sát bên nhau lúc nào không hay, để lòng chơi vơi theo cảm hứng của cái đẹp của đất trời, của âm nhạc, của tình yêu Huế thiết tha, sâu thẳm trong lòng của những đứa con của Huế thương. Thật thanh cao, trong sáng, lòng không bợn chút bụi trần…
Tui đã tìm lại Huế của tui như rứa đó!
Sáng hôm sau, theo lời gọi của mệ Ba, tui ra quán Lục Bộ. Tại đây, thật vui, tui được gặp những khuôn mặt của Huế một thời:
Anh Cao Hữu Điền, anh Giảng, mệ Ba, R
Với các anh, hoài niệm từ một thời Huế xưa sôi động xuống đường hoặc thơ mộng lãng mạn tràn về. Những cái tên vang vang hoài niệm: Trường Quốc học, Đồng Khánh, giảng đường Đại học, cà phê Tổng Hội, cà phê Chín Lỗ bên sông  An Cựu(*), những ngày công tác xã hội ở những miền quê hoang tàn vì bom đạn,..hiện về trong hồi ức. Huế vẫn còn đó!
Dạ thưa xứ Huế bây giờ,
Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương…
Lúc này hai câu thơ của thi sĩ đất Quảng Nam vang lên như một lời khẳng định. Điều này càng được củng cố hơn vào những ngày cùng nàng đi thăm một vài cảnh cũ, thưởng thức những món ăn dân dã cổ truyền của Huế ở nhũng góc đường, hè phố của những gánh hàng giản dị, gặp lại những người năm xưa, đi vào chiều sâu của Huế.
thanhdalat
23/8/2013
Đi tìm lại Huế: (ảnh tui chụp, trừ ảnh thứ 14,15 nhờ chụp)
 Chùa Huyền Không Sơn Thượng

Cổng chùa Diệu Đế (Sư và tiểu lợp lại ngói)
Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế bên sông An Cựu
Cổng vào thành nội

Lầu Ngọ Môn
Con đường ngăn cách trường Quốc Học và trường Đồng Khánh

Bến nước làng Sình
O con gái Huế
Nói chuyện hội họa

Nói chuyện blog
Sinh hoạt Hướng Đạo. 8/2011 (nhiều thế hệ)
…………….
(*) Quán cà phê bên sông An Cựu của một gia đình gồm có bà mẹ và tám o con gái xinh đẹp trông coi. Sinh viên Huế thường đến “ngồi thiền” vì mấy o. Có cậu sinh viên nào đó ranh ma ngồi đếm “lỗ” rồi đặt tên cho quán.
(**)Gọi là cầu mới nhưng Phú Xuân xây dựng từ năm 1974; còn cầu Tràng Tiền có tuổi thọ đã hơn 100 năm.