2 thg 9, 2012

Tiếng rao quen








Huế Xưa. Nhạc Anh Bằng- Ca sĩ Phi Anh

2011
Về lại nhà mấy ngày rồi, buổi sáng vẫn tiếng đào rơi, vẫn dáng thân quen chú Mừng chăm mấy chậu cây cảnh, o Hiệp xuốt sân, mạ lui cui dọn quán, Gia vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì…
Một sáng nọ, đang lượm mấy chiếc lá vàng rơi trên non bộ, bỗng nghe:
- Ai  canh…khô…! (Ai ăn bánh canh không!)
Tiếng rao lảnh lót vọng từ đầu xóm.
Lòng Gia như có tiếng reo.
Đúng rồi, đây đúng là cái thiếu vắng của khu xóm nhỏ mấy hôm nay. Cứ như bản đàn thiếu đi một âm sắc cần thiết, một bức họa chưa có một nét chấm “điểm nhãn”.
Tiếng rao đi trước như một “dự lệnh”, để khi o bánh canh đi đến giữa xóm, đặt gánh xuống thì những khách-ăn-mua-đem-về-nhà đã cầm đoại đứng chờ. Còn những người khác thì cũng vừa đến để ngồi xổm quanh gánh quà sáng quen lệ.
Quen lệ, cứ mỗi sáng, tầm 7g đã nghe tiếng rao và gánh hàng của o đầu xóm. Tên o thật mộc mạc: O Lài bánh canh. O và gánh hàng đi xích lô từ Thủy An – ngôi làng ở bên sông An Cựu chuyên nghề nấu bánh canh – qua xóm Canh Nông, một xóm nhỏ trong Thành Nội này, xa cũng đến 3 km.

 
Thật chẳng bỏ công o đi xa như thế, vì phần nhiều dân các phường trong thành phố đều ưa chuộng bánh canh Thủy An nên hễ cất gánh ra đi thì khi về với gánh không.  Bánh canh Thủy An là món ăn rẻ mà việc chế biến lại là một nghệ thuật của ẩm thực dân dã.
Gia được biết nguyên liệu chính để làm bánh canh là bột gạo. Trước khi giã, bột phải được ngâm kỹ. Đổ bột vào cối rồi giã cho tới lúc “chín”, tức là lúc bột dai mà không dính tay và khi nấu nước không qúa sệt.
Cua đồng giã kỹ, chắt lấy nước cua cho vào nồi nấu đến lúc kết riêu thì vớt ra, cùng với xác cua làm chả. Để thêm chất lượng cho đoại bánh canh, o bỏ thêm vào mỗi đoại một cái trứng cút đã lột vỏ,…
Gia nhìn đoại bánh canh thấy thật bổ dưỡng và hấp dẫn, thầm nghĩ, o nấu như ri mà bán một tô có năm ngàn đồng thì không biết lời cái chỗ mô. Ở Đà Lạt một tô bánh canh rẻ nhất cũng 15 ngàn đồng, hì hì, bánh canh Huế rẻ như ri thì tội chi mình không mần luôn hai đoại cho ấm tình quê hương hè.

Gia  ngồi xề xuống bên gánh hàng của o chờ đến lượt. Trước khi đưa đoại bánh canh cho chàng, o Lài còn múc thêm muỗng nhỏ ớt xào hành cho vào đoại, màu đỏ ớt làm cho bề mặt bánh canh vốn có màu trắng của sợi bánh, màu vàng của riêu cua, màu xanh của hành ngò sinh động hẳn lên. Bưng đoại bánh canh còn nóng hổi, múc một muổng cho vào miệng, nghe sợi bánh canh tan dần, vị  ngọt đằm của riêu cua, vị bùi của trứng cút, vị cay của ớt màu quyện vào nhau đậm đà không bút nào tả xiết. Bánh canh đã trôi xuống bao tử mà dư vị như còn lưu vị giác.

   

Trong khi chờ đoại thứ hai, Gia hỏi o sao mấy hôm không qua bán, o cho biết o đi chơi động Phong Nha với con, cháu. Thằng rể Việt kiều về thăm thuê một chiếc xe hơi đưa cả nhà đi du lịch.
Gia nói:
- Có con gái lấy Việt kiều sung sướng rồi, còn đi bán bánh canh chi cho cực thân hở o.
- Ôi chào, con có phận con, mình có phận mình chú à. Mà ngồi không cũng vô vị lắm, mấy hôm nghỉ bán thấy răng răng đó chú à.
Trông o không khác chi những người phụ nữ bán hàng rong ở cố đô những năm xưa, chỉ thiếu cái áo dài mặc mỗi khi gánh hàng đi bán; món bánh canh của o cũng vậy, chất lượng luôn ổn định, dù bán đắt hay ế cũng chỉ một nồi, bán hết thì về. Bình dị, nhẹ nhàng, thanh thản. Bằng món bánh canh sáng vừa rẻ vừa ngon, o đã đem đến niềm vui cho bà con và vì thế o cũng có niềm hạnh phúc giản dị .
Tạm xa cuộc mưu sinh quay cuồng, về lại xóm nhỏ, ngồi bên gánh bánh canh mộc mạc, Gia như tắm mình trong cõi bình an, thanh thản.
Chàng mong mọi sự trôi êm như thế mãi…
*
2012
Năm nay lại trở về nhà. Buổi sáng vẫn trôi êm như năm trước nhưng, buồn thay, đã thật sự thiếu vắng tiếng rao “Ai canh…khô…”(không) quen thuộc.
O Lài bánh canh đã sang Mỹ định cư với gia đình con gái.
Thay cho tiếng rao lảnh lót xưa là tiếng rao vang vang, trẻ trung:
-  Ai bạnh canh riêu cua đey! Bạnh canh đey!
Cùng với tiếng rao khỏe khoắn là dáng o gánh hàng thoăn thoắt đi nhanh vào ngõ xóm. O bán bánh canh năm nay còn rất trẻ, có cái tên rất đẹp: Diễm. O cùng với gánh hàng đi qua đây bằng xe Honda thồ (trong Nam gọi là xe ôm). Với nụ cười tươi tắn, lời mời chào đon đả, dần dà o cũng chinh phục được cảm tình của người dân xóm nhỏ.
O Diễm không phải người Thủy An, nhưng có bà con gần xa chi đó với o Lài bánh canh. Theo lời o Diễm thì qua bên Mỹ ít lâu, “ Dì Lài than buồn, nhớ làng xóm, nhớ gánh bánh canh, muốn về lắm nhưng còn phải chăm cháu ngoại.”
Gia hình dung nét mặt của o Lài bánh canh ở bên Mỹ mỗi sáng sớm: vẻ bình an của o đã bị cuộc sống tiện nghi mà lạc lõng quê người hằn lên nhiều nét nhăn. Và o phải khổ biết bao nhiêu vì tiếng rao lảnh lót của o bị giam tức nghẹn trong cổ mỗi sáng.
Gia múc vài muỗng bánh canh đưa vào miệng, có ý thưởng thức. Vẫn là món bánh canh riêu cua quen thuộc nhưng không hiểu sao chàng lại có cảm giác mặn và gắt hơn bánh cánh năm trước!
Hình như  Gia vẫn còn nặng tình với cái hương vị bình đạm, dịu nhẹ, êm đềm của những năm xưa.
Khi khách ăn sáng đã vãn, o Diễm quảy gánh lên vai, thoăn thoắt đi qua xóm khác. Từ xa vọng lại tiếng rao trong trẻo, khỏe khoắn:
- Ai bạnh canh riêu cua khô ô ô ng! Bạnh canh riêu cua đey!
Buổi sáng đã có tiếng rao điểm vào không gian yên tĩnh của xóm nhỏ nhưng Gia vẫn thấy như có điều gì chưa hài hòa, như một sắc màu quá chói trên tĩnh tại rêu xanh.
- Ôi, cảm nghĩ như ri nghĩa là Gia này đã Gia Huyền rồi, Gia Huyền thiệt rồi hà hà…
Gia chậm bước đi đến bên hòn non bộ.
thanhdalat
1/9/2012

19 thg 8, 2012

KHUYẾN MÃI





Như con mèo lười, Rôn ít giặt giũ, quét dọn, vì thế thùng bột giặt mua từ năm ngoái, đến sáng hôm nay mới cạn. Trong lúc cào vét lớp bột giặt còn lại Rôn bỗng thấy hai miếng giấy bằng bìa cứng, rộng bằng hai ngón tay, màu đỏ. Phủi lớp bột trắng, Rôn đọc được mấy dòng chữ:
THẺ CÀO TRÚNG THƯỞNG LỘC VÀNG
GIÁ TRỊ 50 CÂY VÀNG
 
Mấy chữ 50 cây vàng khiến Rôn sáng mắt. một viễn cảnh rực rỡ hiện ra trước mắt Rôn.
Với 5 cây vàng, mình sẽ:
-Mua một miếng đất ven hồ xây một biệt thự tráng lệ;
Hoặc: làm một giải thưởng thơ trên yahoo blog,…
Hoặc: Sắm một du thuyền đi chơi biển cùng với một nàng chân dài.
Tạm xa cái bà chằng lửa hay cằn nhằn...

 
Hoặc:…
 
Nàng nào cũng tuyệt!


Nhưng "liệu cơm gắp mắm", với 9 cây ta chọn nàng chân dài này vậy:


Trong lúc thả hồn cho những mơ tưởng bay bổng, Rôn tiếp tục đọc những dòng chữ nhỏ còn lại. Có một dòng chữ hiện ra như một con đập chặn ngang dòng tơ tưởng của anh:
THỜI HẠN KHUYẾN MÃI : từ 1/6/2011 đến 1/6/2012
Rôn đứng dậy, bước vội đến tấm lịch.
Hôm nay đã 17/7/2012 rồi!
*
Cào số hay vất hai miếng bìa này vào sọt rác?
Rôn ngần ngừ vài giây.
Sau cùng, Rôn dùng ngón tay cào nhẹ, cũng hồi hộp lắm, như dò tấm vé số.
Tấm thứ nhất: Chúc bạn may mắn lần sau.
Tấm thứ hai: Chúc bạn may mắn lần sau.

 
Như thế nghĩa là Rôn không trúng tấm phiếu nào!

Nhưng Rôn thở phào nhẹ nhõm, anh thấy mình thật là may mắn!
May mắn vì Rôn vừa tránh được một sự đau khổ: ngồi thừ người ra mà tiếc mà xót, mà thở vắn than dài, mà tự dằn vặt mình quá vô ý, có khi mất ăn mất ngủ vì mấy thẻ cào trúng 36 cây vàng đã quá hạn. Và may mắn hơn nữa vì bên cạnh anh vẫn còn đó cái bà chằng lửa thân thương.


 
Bà chằng lửa thân thương của Rôn

Rôn khoan khoái vươn vai. Anh bước tới thùng đồ dơ, vui vẻ ném chúng vào máy giặt. Anh nhìn đồng hồ: Đã 4 giờ chiều, bà xã sắp về mà cơm chưa nấu, rá rau chưa lặt. Sẽ bị càm ràm đây, nhưng sá gì với cái đại nạn mà mình suýt mắc phải. Vui vui Rôn ê a : "Đập vỡ cây đàn, ự ừ, đập vỡ cây đàn, giận đời đổi trắng thay đen, ự ư..."
........
- Đập cây đàn mà không nát thì đưa đây Phượng Tím đập giùm nè!Đúng là cái giọng của bà chằng lửa rồi! Rôn than thầm : Bà về chi sớm rứa bà ui!

thanhdalat
17/7/2012

7 thg 7, 2012

Dựng cảnh thiên thai

“Nhất lạp phiêu trung tàng thế giới”
Bùm!
Nước hồ bắn tung tóe, đàn cá hốt hoảng phóng chạy tứ tán, có con phóng lên mấy cánh bèo đang xô dạt ngả nghiêng. Cột nước bật dựng lên cao đến lưng chừng núi, bắn tóe vào cánh rừng già, làm ướt bàn cờ của nhị vị lão tiên. Nhị vị lão tiên tóc râu bạc phơ vẫn ngồi bất động, phải chăng còn đang đắm chìm trong ván cờ thiên cổ? Hai con hạc trắng trên lưng chừng núi vươn đôi cánh bay đi. Ông câu ngơ ngác nhìn quanh, tự hỏi ai đang tâm gây cơn địa chấn phá hoại cảnh nhàn du của những kẻ lánh đời tìm nơi thâm sơn cùng cốc u tịch để tu dưỡng thân tâm.

Photobucket

Tôi chứng kiến sự cố kinh hoàng của buổi sáng hôm đó với nụ cười thản nhiên của tiểu tạo hóa nhìn tiểu thế gian xoay vần. Bởi cái sự cố ghê gớm trong cảnh non bồng nước nhược kia chẳng qua chỉ do một trái đào buổi sớm rơi từ cành cao xuống đúng ngay giữa cái hồ xinh xinh của hòn non bộ nho nhỏ do tôi tạo dựng từ kỳ nghỉ hè năm ngoái.
    Công cuộc tạo dựng bắt đầu từ một ý nghĩ giản dị và thực tế. Để làm lại cái quán của mạ, tui và chú Mừng phải dọn dẹp một góc sân vườn. Cái góc sân vườn lổn nhổn gạch đá vậy mà cũng lắm của cải thật! Nhiều những mẫu gỗ vụn của bàn ghế , giường tủ gãy, mảnh chén đoại vỡ lẫn trong hàng ngàn cục gạch vỡ, những hòn đá ngả nghiêng đủ dạng. Sống cùng những vật vô tri đó là cỏ dại, hoa dại, rêu xanh cùng những con bọ cạp, con rết, con giun đất,…Cả một thế giới hoang phế đã bao nhiêu năm tháng sống yên bình bỗng kinh hoàng trước cuộc biến thiên! Trong lúc xúc mọi thứ cũ kỹ gọi chung là xà bần lên xe đem đổ vào một nơi nào đó ngoài thành phố, tôi bổng chú ý tới một vài hòn đá có hình thù kỳ lạ và nẩy ra ý tưởng: giữ lại chúng để khi nào rảnh làm một tiểu cảnh cũng hay!
    Thế là tui có một hòn non bộ, một cảnh thiên thai cho riêng mình. Ban đầu chỉ là vài hòn đá xếp đặt theo cái cách nhìn đầy cảm tính của tui, trông sao nhìn hay hay là được, thế mà loay hoay vần đi vần lại mấy cục đá dưới cái nắng hè gay gắt của Huế mãi vẫn chưa thấy “hay hay” như mong muốn. Mãi đến gần cuối kỳ nghỉ hè lên Huyền Không Sơn Thượng chơi, được một nhà sư truyền cho mấy chiêu mới hoàn thành công cuộc tạo tác gian nan của mình. Tui xếp đá theo thế Bích lập, Huyền nham bởi có sẵn một hòn đá to, dáng thẳng, dựng đứng như một vách tường làm hòn chủ, và một hòn khác trên đỉnh nhô ra như mái hiên. Thế rồi dần dần cây cỏ mọc lên, hẽm núi nầy có một cây si cổ thụ, mé hồ nước kia có bụi trúc thủy tùng thanh tú, ven những khe suối có rêu cẩm vân xanh rờn.
Trên một vùng mây nước hữu tình đó, con người đã đến. Xa xa nơi lưng chừng núi, bên cạnh tòa tháp cổ, có hai ông tiên râu tóc bạc phơ ngồi đánh cờ trong tư thái ung dung nhàn hạ.  Bên bờ nước, ông câu ngồi im như tượng. Ông đi câu “đợi thời” hay chăng mà không biết rõ “Cá đâu đớp động dưới chân bèo”(*)? Ở chỗ hẹp của hồ có nhịp cầu nho nhỏ bắt qua, dù chưa có “tơ liễu” nhưng trông cũng thơ mộng lắm. Dưới hồ nước trong veo đàn cá tung tăng bơi lặn, thi thoảng đớp động mấy đám bèo trôi dật dờ. Nhìn ánh phản chiếu mặt hồ thấy có từng đám mây trắng nhẹ trôi nghĩ tới câu thơ “Trâu qua bước lại thăm thẳm lưng trời”(**)mà cảm khái. Chỉ trong một vết chân trâu nước đọng đã nhìn thấy cả bầu trời, huống chi ta có cả một cái hồ mênh mông giữa tư bề núi non!

Photobucket

Cả một thế giới tĩnh tại và êm đềm trôi qua trong nắng sớm, dưới bóng chiều như một giấc mơ giữa ngày, một cõi mộng giữa phố phường lao xao. Một nơi “bình an cho tim mềm”. Cái cảnh thiên thai thơ mộng đó được dựng nên chỉ từ những hòn đá bỏ đi trong một góc vườn đầy cỏ dại. 
Photobucket
Buổi sáng yên tĩnh ngồi bên hòn non bộ chợt nghĩ : sao ta không sắp đặt những ngổn ngang gạch đá, cỏ dại của cõi tâm để dựng lên một nơi chốn an lạc cho chính mình nhỉ?
 Rhum ui, hãy khởi sự đi thôi!
thanhdalat
27.2.2012
………………………………….
Đề từ: Một hạt nhỏ tàng trữ cả thế giới.
*”Thu điếu”-Nguyễn Khuyến
**Không nhớ tên tác giả.

Photobucket


5 thg 7, 2012

Con mèo của nàng




Thiệp mời đám cưới con gái của một người hàng xóm khiến nàng lưỡng lự. Người hàng xóm ở cuối xóm, cách nhà nàng khá xa, cô dâu nàng chưa từng biết mặt. Tuy nhiên điều khiến nàng có ý định đi dự là thái độ lịch sự chào hỏi, có phần cung kính của vợ chồng người hàng xóm mỗi khi gặp nàng đi hát về ngang qua ngõ.
Nàng thoa lên mặt tí phấn, kẻ nét chì lên đôi mày cong. Những nếp nhăn được là phẳng sau lớp phấn mỏng, …Trông nàng như trẻ lại mấy tuổi. Con mèo tam thể ngồi ở góc bàn phấn lặng lẽ ngắm nàng rồi gừ gừ mấy tiếng như tỏ ý không hài lòng điều gì về cô chủ. Nàng ẳm nó vào lòng, vuốt ve lớp lông mượt – lớp lông êm mịn làm nàng thấy ấm lòng. Nhưng nó phóng vụt đi.
 
Đám cưới tổ chức ở nhà hàng Cung Hỉ, góc đồi Mimoza. Khi nàng đến thì đã rất đông người. Bữa tiệc cưới thật là hoành tráng, được tổ chức bài bản, chuyên nghiệp. Sau màn múa dân ca mở đầu, cô dâu chú rể tay trong tay tiến lên sân khấu trang hoàng lộng lẫy giữa tiếng bong bóng vỡ nổ hàng loạt giòn giã. Rồi là nghi thức giới thiệu hai họ. Rót rượu. Cụng ly. Chúc tụng các thứ,…như mọi lễ cưới khác diễn ra trên trần gian.
Nhưng điều “chạm” đến nàng chính là phần văn nghệ giúp vui. Hầu như bài ca nào cũng được khách mời lên hát bằng những giọng ca và cách diễn đầy xúc cảm, có lẽ bởi họ đã rèn luyện nhiều với Karaoke. Trong lúc tập trung theo dõi cho trôi qua mau tiệc cưới mà nàng đi dự chỉ vì xã giao thì nàng giật mình nghe tiếng gọi tên mình.
-Trân trọng giới thiệu với các bạn. Đến chung vui với cô dâu chú rễ hôm nay có một  giọng ca vàng của phố núi mà ai cũng biết tiếng: cô Hương Giang. Xin mời cô lên sân khấu ạ.
Trong lúc nàng đang tìm lời từ chối thì người dẫn chương trình kêu gọi mọi người vỗ tay chào mừng. Tiếng vỗ tay dồn dập, thôi thúc khiến nàng không thể ngồi yên được nữa dù nàng chỉ muốn ngồi yên, thu mình lại, để rồi tiệc tan lặng lẽ ra về.
Từ khi chia tay với chàng, tà áo cưới chỉ còn là hoài vọng xa xôi. Những lễ cưới của ai đó cũng chỉ gợi niềm tê tái cho nàng. Nàng đến với tiệc cưới với tâm trạng Kiều trong những cuộc vui ở thanh lâu : “Vui là vui gượng kẻo là. Ai tri âm đó mặn mà với ai”.
Nhưng cái khó nhất của nàng là phải tô điểm vẻ ngoài, chăm chút vẻ mặt cho thật tươi, thật sáng, và che dấu thật kín nỗi niềm riêng.
Biết không thể từ chối được, nàng đứng lên, khoan thai, đài các, lộng lẫy, với nụ cười thật tươi đi lên sân khấu. Đúng vậy, lên“sân khấu!” Nàng đang bắt đầu một vai diễn. Nàng chọn một bài hát thật vui, thật sôi động.
 “Em muốn sống bên anh trọn đời!
Như núi Chư-prông đứng bên mặt trời”….
Để ngày ngày mặt trời say mê gọi núi.

 hat
Tiếng hát nàng ré lên làm cả phòng tiệc bừng cháy. Có nhiều giọng thanh niên hòa theo:
“Bầu chời của em!
Tình yêu của em.”
Heah yeah!
“Bầu chời”, nàng cười thầm vì ai đó bắt chước Siu Black một cách kỳ cục. Dưới ánh đèn nhiều màu loang loáng, nàng tiếp tục đốt cháy những trái tim nhiệt cuồng bằng ngọn lửa ảo của mình. Phải, ngọn lửa ảo! Vì chính trong lúc nó cháy lên bằng tiếng hát vút cao khát vọng yêu đương thì một lời nói khác đang thổn thức trong lòng nàng:
“Nhận thêm một thiệp cưới,
Thấy lòng xót xa hơn
Thêm một đêm trăng rằm
Lại thấy mình đang khuyết.”*

Vượt lên niềm riêng, nàng lại cao giọng ré lên:
“…. Xin mãi mãi như con sông dài
Dẫn sóng theo anh tới nơi chân trời
Khi có nhau ta sống trong tình yêu mãi mãi,

Heah yeah!

Cuối cùng thì nàng đã hoàn thành vai diễn một cách hoàn hảo, góp phần làm cho tiệc cưới hoàn hảo. Giữa tiếng vỗ tay vang vang, những tiếng huýt sáo ngưỡng mộ, nàng đi xuống chỗ ngồi, với miệng cười ngoác rộng tới tận mang tai như cái mặt nạ che dấu thật khéo ánh mắt sẫm buồn và xa vắng.
*
Tiệc cưới vãn.
Những cái bàn lại vắng người.
Như mọi người, nàng ra về với môi cười hoan hỉ. Một nhóm thanh niên hâm mộ thanh sắc của nàng lôi kéo nàng đi karaoke cho bằng được. Nàng đành để cho buổi tối trôi đi trong những âm thanh đủ loại để lấp thêm những giờ trống vắng của nàng. Hát, ré, cười, cụng ly,…nối nhau như từng đợt sóng ầm ào ập vào rồi lại cuốn đi xóa mau những vết hằn trên bờ cát. Rồi họ chia tay nhau với những nụ cười xã giao, những lời hoa mỹ phù phiếm.
Khi nàng xô cánh cổng gỗ cũ kỹ bước vào sân thì đã hơn 10 giờ đêm. Xóm vắng lặng. Nàng mở cửa. Tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ nghe thật lẻ loi trong đêm sương.
Nàng bật đèn phòng tắm.
Những tia nước từ vòi tắm rửa trôi son phấn và những cảm nghĩ ngổn ngang của một ngày qua. Dòng nước ấm nóng mơn man trên da thịt mịn màng như một vỗ về thân thiết đem lại cho nàng niềm an bình giản dị. Nàng trở về với mình, trần truồng không một lớp áo che đậy, từ trong ra ngoài, trong ngần, thư thái, không phải điệu đàng, không phải căng cơ mặt cho ra một nụ cười. 
 
Một tiếng động khẽ. Con mèo tam thể không biết từ ngóc ngách nào phóng vào phòng tắm, đến bên nàng, cọ bộ lông êm mượt và ấm áp vào chân nàng. Nàng tắt vòi nước, lau khô người rồi bồng nó lên, nhìn đôi mắt xanh sâu của nó.
“Meo, meo”
Đôi mắt mèo nhìn khuôn mặt không son phấn, không tô vẽ của nàng với ánh nhìn thân thiện quen thuộc.

thanhdalat
04/7/2012

1 thg 5, 2012

Sỏi đá trên đường hoa

Hôm nay, thế giới kỷ niệm ngày quốc tế lao động, Dalat cũng đang kẹt đường bởi khách thập phương mừng lễ bằng cách lên núi nghỉ mát. Cảnh thành phố rộn ràng làm nhớ những ngày festival hoa năm trước, nhớ những người còn vất vả trên đường hoa.




Vào lúc hoa quỳ đã tàn trên những triền đồi, những bụi bờ, đường phố co mình trong hơi lạnh thì một hội hoa đang vào những ngày chuẩn bị khai diễn.

Rồi ngày lễ hội hoa đã đến.

Đó là những ngày cuối Đông. Hoa festival Dalat nở rộ  làm cho xứ lạnh rộn ràng hẳn lên. Người các tỉnh lên Dalat bằng đủ loại phương tiện. Đường xá trở nên chật chội. Người đi bộ phải đi xuống lòng đường vì lề đường được sử dụng để dựng các gian hàng chưng bày hoa, cây cảnh hoặc xếp đầy những chậu hoa.
Phần lớn lề cầu Ông Đạo dành để đăt các chậu hoa.  Hoa mới mọc và Ong vàng mới đậu bên lề đường

Năm nay xe hơi du lịch thật nhiều. Festival Hoa Dalat là dịp để những gia đình mới sắm xe - xe second hand của người những nước phát triển, nhưng vẫn rất sang trọng đối với người Việt - vi vu trong niềm kiêu hãnh lộ liễu. Thành phố Đà Lạt bổng trở thành sàn diễn lớn của các hãng xe Daewoo, Hyundai, Morning, Toyota,…Những chiếc xe choáng lộn diễu hành quanh hồ Xuân Hương, bên đồi Cù, giữa muôn loài hoa, quả là một sự hòa hợp của cuộc sống vương giả.

Đà Lạt lộng lẫy, sang trọng và xa hoa. Người trẩy hội với y phục thời trang, nét mặt tươi vui và hăm hở. Những tấm biển đầy chữ, trang trí thật đẹp dựng ở các góc đường hứa hẹn nhiều tiết mục hấp dẫn của những ngày lễ hội. 

Chiều nay cuộc đi bộ thể dục của An thật ra là cuộc dạo phố ngắm cảnh lễ hội. Con đường thể dục quanh vòng bờ hồ Xuân Hương khá thoáng đãng quen thuộc đã thành con đường  rực rỡ, ồn ào và bụi bặm.

An tìm một gốc cây, ngồi xuống bờ thành. Nơi này bây giờ không còn là chỗ yên tĩnh để nhìn ra mặt hồ và thả hồn theo những đám mây nữa. Chung quanh nhiều người ngồi đứng nói cười và trên mặt hồ mọc lên mấy đóa hoa giả to lớn và sặc sỡ. An đưa mắt nhìn thành phố mang tên sương mù đã hóa thành thành phố ngàn hoa trong mấy ngày lễ hội: hoa chậu từ các nhà vườn ngoại ô, hoa của miệt vườn miền Tây cùng hoa vải và hoa ni lông chen nhau khoe sắc. Đà Lạt rực rỡ, Đà Lạt sôi động. Mặc cho những tâm hồn hoài cổ nhớ quay quắt những rừng cây trong phố, những bãi cỏ xanh, những bụi dã quỳ thân quen ngày nào, Đà Lạt đang dần trở thành một thành phố hiện đại.

-Chú mua cháu tấm vé số!
Đang mãi nhìn ngắm và nghĩ ngợi  lan man, An bỗng giật mình.


An lắc đầu, anh nói không tin ở vận may. Chú nhóc mặt mũi đen nhẻm nằn nì một lúc rồi đi. An nhìn theo, thấy áy náy như mình đã làm một việc bất nhẫn, mặc dù thật sự anh không thích thử vận may ở mấy tấm vé số. Chú nhóc vừa rời đi một lát thì,

-Còn hai vé anh mua giúp em!

Cô gái khoảng ba mươi tuổi, tấm nhan sắc dãi dầu mưa nắng, lấm lem bụi đường khiến anh thầm tiếc, đưa anh mấy tấm vé. Trong những ngày hội hoa như thế này, lẽ ra cô cũng như những cô gái đang dạo chơi trên phố, trang phục rực rỡ, ánh mắt rạng ngời… An mua hai vé, lòng bùi ngùi.

Nhưng An chưa được yên để tâm tư về thành phố ngày lễ hội, không lâu sau, một giọng nói thì thào:

-Mua giúp bà tấm vé đi con.

Một bà cụ, lưng còng, tay chống gậy run run chìa tấm vé mời An. An không muốn mua thêm, anh dúi mấy ngàn vào tay cụ.

-Con mua rồi cụ à. Xin biếu cụ chút ít.

Bà cụ trả lại, nói cảm ơn, bà không dám nhận, rồi đi qua bán vé cho những người khác. Một người ngồi gần đó nói:

-Bà này ở Thái Phiên, con cái làm ăn cũng không đến nỗi.

-Thế sao bà cụ đã già thế kia còn phải đi bán vé số?

-Mấy người con xử tệ, bà hờn giận đi bán vé số tự nuôi thân đó mà.
 
Sau đó còn thêm cả chục người đến mời mua vé số nữa. Đó là điệp khúc trĩu buồn mà An phải nghe trong khoảng thời gian ngắn nghỉ chân. Giữa rộn ràng sắc màu của hoa và người trẩy hội, đó là những sắc màu tối, lạnh lẽo và rất thực.  Hoa rộ lên trong những ngày lễ hội, sau đó thành phố sẽ trở lại với nhịp sống bình thường.

Những người bán vé số còn phải lang thang  kiếm sống trên các nẻo đường của xứ lạnh.
Một thoáng bâng khuâng lạc điệu qua đi, An đứng dậy đi lẫn vào đám đông, hòa vào trong đám đông ồn ào và nhiều màu sắc. An tự hỏi: trong muôn màu của lễ hội hoa, mình có màu gì nhỉ?
*
Túi quần có sự rung giật nhẹ. Điệu Strike vang lên chát chúa, giục giã. An đưa máy lên nghe, giọng của Huyền khô, lạnh:

-Anh đang ngoài phố hả, sao ồn ào quá.

-Ừ, anh đang đi thể dục. Dalat đang diễn ra Festival Hoa. Anh thấy cái lễ hội hoa năm nay…

-Thôi mà anh, chuyện thành phố để người khác lo, anh lo chuyện nhà cho mẹ con em nhờ. Con Na sắp thi vào đại học phải học thêm nhiều môn, mà em đang kẹt tiền…Bên này cà phê Plêcu đang rớt giá…

-Anh thì cũng..., tranh siêu thực kén người mua...À , em đã có bạn đại gia mà...

-Đây không phải là việc của anh ấy, con anh mà sao để người ta lo! Nếu....


An vội vàng:

-Ngoài phố ồn quá nghe không rõ, có gì tối về anh gọi lại.
An cúp máy.

An cảm giác con đường hoa anh đang đi khô cứng đầy sỏi chứ không êm mơ như anh vẫn tưởng.

*


Đêm đó An không về nhà. Gặp ông bạn rủ tham gia Đêm Hội Rượu Vang, An đi ngay. Ở quanh khu Hòa Bình, những hãng rượu vang của Đà Lạt và ngoại tỉnh nhiệt tình giới thiệu sản phẩm của mình bằng cách đem 3.500 lít rượu chuốc những ai có mặt say một đêm miễn phí. Tuy một vòng xếp hàng chỉ được uống một ly nhỏ, nhưng An cứ la cà từ gian hàng này sang gian hàng khác - như để không phải về nhà sớm - cho đến lúc ngà ngà say. Cái dễ chịu của rượu vang là nồng độ rất nhẹ nên dù uống nhiều cũng chỉ đủ gây cảm giác hưng phấn. An trêu đùa các cô tiếp viên vui tính, và cười hô hố vì một câu nói ngộ nghĩnh.
Nhớ lại câu nói chua chát mà chí lý của Huyền: “Chuyện thành phố để người khác lo, anh lo chuyện nhà cho mẹ con em nhờ”, An cười sằng sặc.

-Trông ông tối nay khác quá!

-Vậy chứ ông ở đâu! Ông vẫn đứng ngoài Đêm Hội Rượu Vang ư? Zô!




Ông bạn, một giáo viên nghỉ dạy ra kinh doanh, hiện là chủ cơ sở lưu trú du lịch Rhum Dalat, cười khà:





-Chỉ có ông mới hay đứng ngoài thôi chứ ta thì không bao giờ, ta bám đời chắc lắm, ha ha ha. Zô ô ô ô!

Hai cái ly bằng nhựa dẻo cụng nhau khá mạnh khiến chúng méo mó hẳn đi.


An cười quá đến chảy nước mắt.

Trên đường về, bước chân chếnh choáng, hồn lâng lâng, An hát om sòm những khúc tình ca ướt át.


Những khúc ca như những bông hoa mềm rũ trong những chậu hoa xếp đặt bên đường vào ngày cuối của lễ hội.
 
Đêm hội Rượu Vang 


thanhdalat

1/5/2012

-------------------------------
Ảnh minh họa, hầu hết từ Net.

botay.com.vn Nội dung Bình luận rác: Nhánh Lan Rừng bình luận: "Anh chàng An này cóp nhặt không biết bao nhiêu chuyện lớn nhỏ đời thường khiến cho người khác phải suy nghĩ theo và tự hỏi phải chăng đời luôn là hai mặt thực và mộng đan xen nhau?"