14 thg 4, 2012

HAI CẢNH MỘNG 3 : Chùa trên núi


 

3.
Chùa trên núi

 Buổi chiều, lúc đoàn cán bộ công chức rộn rịp lên xe Jeep địa hình vào sâu trong rừng cù lần tìm cảm giác leo đồi lội suối,  An cùng nàng Yamaha ra về.

Rời khỏi rừng, An phân vân khá lâu. Bây giờ An chưa muốn về nhà, ngày còn quá dài. Nhưng đi đâu? Một câu hỏi quen thuộc lại giày vò anh.
Vẫn cứ cưỡi trên mình Yamaha, chạy không có chủ đích rõ rệt. Một lát sau, An đã đến Trúc Lâm thiền viện.
Lối vào Thiền viện

Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt là một trong ba thiền viện lớn của Việt Nam theo phái Trúc Lâm, hai thiền viện kia là Trúc Lâm Yên Tử (Quảng Ninh) và Trúc Lâm Tây Thiên (Tam Đảo, Vĩnh Phúc). Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt được khởi công xây dựng năm 1993 và một năm sau đó thì hoàn thành.
Chùa nằm trên núi Phượng Hoàng, nhìn ra hồ Tuyền Lâm rộng lớn. Cảnh trí thật thoáng đãng. 

 An đã quá quen thuộc với cảnh chùa này. Vườn trước chùa là những bồn, luống hoa đủ loại. Cổng chùa thanh thoát vươn lên trời cao. Đứng ở đây du khách có thể thấy những rặng đồi phía dưới, xa hơn là mặt nước hồ rộng, xa hơn nữa là mây núi điệp trùng. Con đường dạo cảnh chùa đưa ta men theo bờ cái hồ nhân tạo hoặc đi từ đồi này qua đồi khác.

Ngày Chủ nhật du khách vãn cảnh đông như hội. Màu sắc xanh đỏ của áo quần, tiếng người lao xao đem âm vang phố phường làm rộn cảnh thiền. Còn đâu những sơn nữ năm xưa duyên dáng băng qua rừng trên những lối đi này...


Nhiều đôi nam nữ tay trong tay dìu nhau lên từng bậc cấp. Họ làm dáng để có những bức ảnh đẹp bên những bồn hoa hoặc dưới mái hiên chùa. 
 
Trong chánh điện khói hương nghi ngút thiện nam tín nữ nối nhau lễ lạy, nguyện cầu. An đứng ngoài, nhưng trong lòng cũng như mọi người, thầm mong được có mọi thứ: tiền bạc, công danh, hạnh phúc,… tâm tư nặng trĩu những dục vọng.
Trên lối đi ra cổng có một vườn trúc, thân trúc vàng thanh mảnh, lá trúc mềm thướt tha trước gió. Phía trái, bên cạnh cội cây được sắp đặt như một tác phẩm nghệ thuật là một tảng đá to có khắc chữ mà dù nhiều lần đi qua chưa lần nào An đọc. Mọi thứ đã quá quen thuộc. An đi chậm rãi, từng bước mệt mỏi.
Một đôi nam nữ nhờ anh chụp một tấm ảnh. Họ nắm tay nhau đứng bên tảng đá đó. An chọn góc chụp, đưa máy ảnh lên. Bài kệ, không, bài thơ thì phải, hiện rõ trong ống kính.

Bài kệ đi xuyên qua ống kính máy ảnh chạm đến tâm tư anh.
Những làn mây trắng như đang lan ra từ đá xanh.
Mọi điều bỗng trở nên hư huyễn.
Ngay lúc này đây, anh mong có một ly Rhum, để như Nguyễn Bỉnh Khiêm ngày trước:
Rượu đến gốc cây ta sẻ nhắp,
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao.
thanhdalat
12/3/2012


2 thg 4, 2012

Ôi phù du…





 Mỗi năm có nhiều ngày hát Trịnh và có một ngày để nhớ Trịnh. Đó là những ngày không như mọi ngày, vì hoang mạc hồn ta đã có lời ca của Trịnh chia sẻ
Đang ngồi họp bàn kế hoạch đầu quý , cái đầu đang căng lên với bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu phương án, bao nhiêu con số, càng căng hơn bởi những khuôn mặt nghiêm trọng thì chợt cảm thấy có sự rung giật từng chặp dưới lớp vải quần,  Doãn thọc tay thật sâu vào túi quần lôi nó ra, thật khó lôi ra bởi nó khá lớn, lại trong tư thế ngồi. Doãn duỗi chân , dùng hai ngón tay kẹp nó lại kéo ra lần nữa, cuối cùng thì cu cậu cũng phải rời khỏi cái chỗ kín đáo và ấm áp quen thuộc, nằm gọn trong bàn tay Doãn. Doãn bấm bấm, màn hình nhỏ của cái điện thoại di động hiện lên dòng chữ :
Oi phu du
Tung tuoi xuan da gia
Mot ngay kia den bo
Doi nguoi nhu gio qua
Doãn cau mày. Lời nhắn thật là không đúng lúc, không đúng chỗ. Nhưng nó đã có mặt, và nó đã len vào trong tâm tư anh, nó kéo anh ra khỏi vũng lầy của một trong nhiều buổi họp vô bổ, những buổi họp triền miên không thiết thực, những buổi họp ...
Tiếng nhạc đã vang lên trong đầu, lời ca chơi vơi phiêu lãng làm nhòe đi những dòng chữ cứng cỏi , những con số nghiêm nghị và khô khan trên bảng, trong tờ dự thảo kế hoạch cầm trên tay, tiếng nhạc làm hiền những khuôn mặt sắc sảo khôn ngoan đường bệ của đồng sự. Doãn đẩy cái điện thoại vào sâu trong túi quần, đẩy thật sâu như muốn giấu kín những tình tự không đúng chỗ, nhưng tiếng nhạc đã ngập tràn tâm tư anh.
Về ngồi trong những ngày                         
Nhìn từng hôm nắng ngời
Nhìn từng khi mưa bay...

Có những ai xa đời
Quay về lại
Về lại nơi cuối trời
Làm mây trôi...
Mây đang trôi vào phòng họp làm cho những con chữ, những sơ đồ, bảng biểu hình vuông, hình chữ nhật, hình tròn,..bồng bềnh trôi. Tiếng người thuyết trình và tiếng hát Khánh Ly vang trong đầu Doãn quyện vào nhau, khi nhập lại, khi tách rời như một thứ hợp ca nhiều bè kỳ quặc:
Thôi về đi để nâng cao hiệu quả kinh doanh
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa...
có nhiều khi ta quá chủ quan từ vườn khuya bước về
nhìn một cách khách quan bàn chân ai rất nhẹ
mẫu mã sản phẩm tựa hồn những năm xưa...
Rồi tạp âm nhỏ dần, mờ dần, chỉ còn lại lời ca vang vọng trong tâm tưởng, dặt dìu, chơi vơi.
Oi phu du…
Tung tuoi xuan da gia
Mot ngay kia den bo
Doi nguoi nhu gio qua…
Buổi họp kết thúc trong lời gọi thiết tha
Thôi về đi
Đường trần đâu có gì...
Tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi
Từ vườn khuya bước về
Bàn chân ai rất nhẹ
Tựa hồn những năm xưa
Doãn lùa vội giấy bút, bảng biểu, sơ đồ và những tuế toái xã giao vào trong cặp, anh bước nhanh ra ngoài.
Thôi về đi
Đường về ôi quá dài
Doãn đi về trong nhịp điệu dặt dìu, phiêu lãng của ca khúc “phôi pha”.
Cách làm ăn cũ kỹ, những ngôn từ sáo rỗng, những đấu đá tranh giành quyền lợi, những buổi họp vô bổ của một cơ quan còn làm việc theo lối cũ. Tất cả đè nặng trên đời sống, trên tâm tư Doãn tự lâu rồi. Và sẽ còn đè lâu nữa. Nhưng chiều nay, ít ra là trong chiều nay, Doãn nghiêng vai, trút hết xuống sông để chúng trôi ra biển rộng, để đường về thênh thang...
Khúc nhạc bên đường đưa hồn Doãn vào cõi mênh mang
Chiều nay em ra phố về
Thấy đời mình là những quán không...
Bàn im hơi bên ghế ngồi...
Quán không, chiều nay hồn ta là quán không, là làn mây bay nhẹ nhàng trên bầu không xanh thẳm.

thanhdalat
1/4/12

24 thg 3, 2012

HAI CẢNH MỘNG 2: Đồ cù lần!!

culan
Ở bên đường, trước sân ngôi nhà lớn có cái chuồng rộng chừng 2 mét vuông, bên trong nuôi hai con vật lạ, chúng ngồi sát bên nhau trên một nhánh cây, trong góc chuồng, giấu mặt bằng cách vùi đầu thật sâu xuống ngực. Con người chỉ có thể nhìn thấy cái lưng cong phủ dày lớp lông màu xám của chúng, hai khối lông mịn. 
 Photobucket
An lấy một cành cây nhỏ chọc vào lưng chúng hy vọng vì quá nhột chúng sẽ quay mặt ra để anh chụp vài tấm hình. Nhưng càng nhột chúng lại càng co rúm lại. Phải thật kiên nhẫn anh mới chụp được vài tấm.
Và đây, khuôn mặt bí ẩn của chúng. 




culan
Trông hiền lành, dễ thương như những chú thỏ.
Đôi mắt to, tròn, sáng cũng đẹp đấy chứ!
“Ban đêm, mắt nó đóng đèn sáng rực, tha hồ chụp hình!”.Một anh thanh niên mặc trang phục nửa kinh (quần) nửa Tây Nguyên (áo) nói.
Con thú trông đáng yêu vậy mà người ta gọi nó là “ cù lần”!
Thật ra tên nó là  koala
Vì cô-a-la (koala) có thể phát âm ra cô-u-lân, rồi biến thinh thành cu-ù-lần và tận cùng bằng cù lần. Do đó, chữ ‘koala’ đọc thành ‘cù lần’. Quê nó tận Úc Châu. Nó và con Kăng-gu-ru là cặp sứ giả đáng yêu  của Úc Châu đến với phần còn lại của thể giới. Cù lần có mặt ở sở thú Sài gòn từ những năm 70. Trước lạ sau quen, dần dần nó trở thành con thú cưng của các tiểu thư; hoặc tệ hơn, chúng được các bợm nhậu mê mẩn bởi vị thịt ngọt thơm.
Con thú nhỏ bé hiền lành ấy là nhân vật chính của ngôi làng nổi tiếng hiện nay: Làng cù lần, các bạn à!
 Photobucket
Tội nghiệp cho nó,  người miền Nam mắng ai đó quê mùa, khờ khạo là réo tên con thú hiền lành ra:
-Đồ cù lần!
-Con Tám cù lần.
 Nhà văn Bình Nguyên Lộc gọi một nhân vật của mình như thế. Ông giải thích:
“…Các bạn có bao giờ thấy con Cù Lần chưa? Tôi không có gặp nó trong rừng sâu như đàn ông đã gặp mà chỉ thấy một con Cù Lần người ta bắt về nuôi mà thôi. Nó nhỏ cỡ bằng con mèo, nhưng lông màu giống màu lông chó phèn. Đôi mắt nó lờ đờ và như lim dim ngủ suốt ngày, có xô đuổi nó, nó cũng không buồn biết tới. Khi nào cần xê dịch lắm, nó mới dời chỗ, mà nó phải bỏ ra một tiếng đồng hồ để đi lối một thước tây. Ấy, con Tám là hình ảnh trung thành của con Cù Lần, có kêu gọi nó thì phải đợi mười phút sau mới nghe nó lên tiếng, và đợi thêm mười lăm phút nữa mới thấy mặt nó, mặc dầu nhà tôi, từ trước ra tới sau bếp chỉ dài có 15 thước tây thôi.” 
-Chàng cù lần dễ thương !(Đó là biệt hiệu của một thanh niên quê mùa, chăm học, một trong 10  gương thanh niên sống đẹp thành phố- Mực Tím).
-Hai mươi mốt tuổi mà chưa biết yêu thì đúng là "anh em ruột thịt" với con cù lần. (Yêu nháp. Đoàn Thạch Biền)

An cười, nghĩ tới ông bạn thân: cái này thì Rhum đúng là con cù lần to tướng rùi!

Sau buổi trưa, An cùng với đoàn cán bộ, công chức qua phòng tranh để được ông chủ làng cù lần thuyết minh về các tác phẩm hội họa chưng bày ở đó. Bên cạnh những tác phẩm nổi tiếng, du khách khám phá một tượng đài sống khác, đó là chính ông chủ trẻ của làng. Chưa tới 50 nhưng đã làm nên cái cơ ngơi bạc tỉ này, và hơn thế, ông có ba cô con gái, mỗi cô được ông giao trông coi một cơ sở kinh doanh lớn. Năng động, am hiểu nghệ thuật tạo hình,tự rời xa thị thành lên tận nơi thâm sơn cùng cốc này cùng ăn cùng ngủ với công nhân để tạo dựng cảnh thiên thai này, rõ là một tay cù lần đáng nể : Văn Tuấn Hùng.
 culan
Chủ làng Cù Lần hiện nay (ảnh Net)


Nhìn ông chủ trẻ như thế, cơ ngơi như thế, An thấy mình nghèo làm sao, thất bại làm sao! Những cảm nghĩ  tiêu cực dâng lên trong lòng. Đó chính là cung trầm của khúc nhạc rừng xanh mà sáng nay ngân nga trong An.
Đã nhiều năm theo nghiệp tạo hình, tốn bao nhiêu sắc màu, An vẫn chưa tìm được con mắt xanh nào cho nghệ thuật của mình. Cũng do đời sống khó khăn, mâu thuẩn nẩy sinh, vợ chàng đem hai đứa con về Plêcu với vườn rẫy quê ngoại để anh một mình với màu sắc và ý tưởng sáng tạo trộn lẫn cô đơn, khắc khoải, và sa đọa. Chuyến vào rừng hôm nay, tưởng sẽ nâng tâm hồn anh lên, vậy mà…
An buột miệng:
-Đồ cù lần!
Mọi người ngoái nhìn anh, tròn mắt. Chắc không ai hiểu đó là lời tự thán.

thanhdalat

12/3/2012




Photobucket


Bài tiếp theo: Hai cảnh mộng 3 : Chùa trên núi.

23 thg 3, 2012

HAI CẢNH MỘNG 2: Đồ cù lần!



Ở bên đường, trước sân ngôi nhà lớn có cái chuồng rộng chừng 2 mét vuông, bên trong nuôi hai con vật lạ, chúng ngồi sát bên nhau trên một nhánh cây, trong góc chuồng, giấu mặt bằng cách vùi đầu thật sâu xuống ngực. Con người chỉ có thể nhìn thấy cái lưng cong phủ dày lớp lông màu xám của chúng, hai khối lông mịn. 
 Photobucket

An lấy một cành cây nhỏ chọc vào lưng chúng hy vọng vì quá nhột chúng sẽ quay mặt ra để anh chụp vài tấm hình. Nhưng càng nhột chúng lại càng co rúm lại. Phải thật kiên nhẫn anh mới chụp được vài tấm.
Và đây, khuôn mặt bí ẩn của chúng. 

culan
Trông hiền lành, dễ thương như những chú thỏ.
Đôi mắt to, tròn, sáng cũng đẹp đấy chứ!
“Ban đêm, mắt nó đóng đèn sáng rực, tha hồ chụp hình!”.Một anh thanh niên mặc trang phục nửa kinh (quần) nửa Tây Nguyên (áo) nói.
Con thú trông đáng yêu vậy mà người ta gọi nó là “ cù lần”!
Thật ra tên nó là  koala
cô-a-la (koala) có thể phát âm ra cô-u-lân, rồi biến thinh thành cu-ù-lần và tận cùng bằng cù lần. Do đó, chữ ‘koala’ đọc thành ‘cù lần’. Quê nó tận Úc Châu. Nó và con Kăng-gu-ru là cặp sứ giả đáng yêu  của Úc Châu đến với phần còn lại của thể giới. Cù lần có mặt ở sở thú Sài gòn từ những năm 70. Trước lạ sau quen, dần dần nó trở thành con thú cưng của các tiểu thư; hoặc tệ hơn, chúng được các bợm nhậu mê mẩn bởi vị thịt ngọt thơm.
Con thú nhỏ bé hiền lành ấy là nhân vật chính của ngôi làng nổi tiếng hiện nay: Làng cù lần, các bạn à!
 Photobucket
Tội nghiệp cho nó,  người miền Nam mắng ai đó quê mùa, khờ khạo là réo tên con thú hiền lành ra:
-Đồ cù lần!
-Con Tám cù lần.
 Nhà văn Bình Nguyên Lộc gọi một nhân vật của mình như thế. Ông giải thích:
“…Các bạn có bao giờ thấy con Cù Lần chưa? Tôi không có gặp nó trong rừng sâu như đàn ông đã gặp mà chỉ thấy một con Cù Lần người ta bắt về nuôi mà thôi. Nó nhỏ cỡ bằng con mèo, nhưng lông màu giống màu lông chó phèn. Đôi mắt nó lờ đờ và như lim dim ngủ suốt ngày, có xô đuổi nó, nó cũng không buồn biết tới. Khi nào cần xê dịch lắm, nó mới dời chỗ, mà nó phải bỏ ra một tiếng đồng hồ để đi lối một thước tây. Ấy, con Tám là hình ảnh trung thành của con Cù Lần, có kêu gọi nó thì phải đợi mười phút sau mới nghe nó lên tiếng, và đợi thêm mười lăm phút nữa mới thấy mặt nó, mặc dầu nhà tôi, từ trước ra tới sau bếp chỉ dài có 15 thước tây thôi.”
-Chàng cù lần dễ thương !(Đó là biệt hiệu của một thanh niên quê mùa, chăm học, một trong 10  gương thanh niên sống đẹp thành phố- Mực Tím).
-Hai mươi mốt tuổi mà chưa biết yêu thì đúng là "anh em ruột thịt" với con cù lần. (Yêu nháp. Đoàn Thạch Biền)
An cười, nghĩ tới ông bạn thân: cái này thì Rhum đúng là con cù lần to tướng rùi!

Sau buổi trưa, An cùng với đoàn cán bộ, công chức qua phòng tranh để được ông chủ làng cù lần thuyết minh về các tác phẩm hội họa chưng bày ở đó. Bên cạnh những tác phẩm nổi tiếng, du khách khám phá một tượng đài sống khác, đó là chính ông chủ trẻ của làng. Chưa tới 50 nhưng đã làm nên cái cơ ngơi bạc tỉ này, và hơn thế, ông có ba cô con gái, mỗi cô được ông giao trông coi một cơ sở kinh doanh lớn. Năng động, am hiểu nghệ thuật tạo hình,tự rời xa thị thành lên tận nơi thâm sơn cùng cốc này cùng ăn cùng ngủ với công nhân để tạo dựng cảnh thiên thai này, rõ là một tay cù lần đáng nể : Văn Tuấn Hùng.
 culan
Chủ làng Cù Lần hiện nay (ảnh Net)


Nhìn ông chủ trẻ như thế, cơ ngơi như thế, An thấy mình nghèo làm sao, thất bại làm sao! Những cảm nghĩ  tiêu cực dâng lên trong lòng. Đó chính là cung trầm của khúc nhạc rừng xanh mà sáng nay ngân nga trong An.
Đã nhiều năm theo nghiệp tạo hình, tốn bao nhiêu sắc màu, An vẫn chưa tìm được con mắt xanh nào cho nghệ thuật của mình. Cũng do đời sống khó khăn, mâu thuẩn nẩy sinh, vợ chàng đem hai đứa con về Plêcu với vườn rẫy quê ngoại để anh một mình với màu sắc và ý tưởng sáng tạo trộn lẫn cô đơn, khắc khoải, và sa đọa. Chuyến vào rừng hôm nay, tưởng sẽ nâng tâm hồn anh lên, vậy mà…
An buột miệng:
-Đồ cù lần!
Mọi người ngoái nhìn anh, tròn mắt. Chắc không ai hiểu đó là lời tự thán.

thanhdalat
12/3/2012


Bài tiếp theo: Hai cảnh mộng 3 : Chùa trên núi.


15 thg 3, 2012

HAI CẢNH MỘNG . 1. Làng dưới thung lũng.







1.
Làng dưới thung lũng
An lướt nhẹ trên con đường mơ, lượn theo những đồi thông xanh để vào Suối Vàng, một cõi mộng cách thành phố Dalat khoảng 12 cây số. Từ đó, chạy thêm chừng 4 cây số: một thung lũng đẹp như trong tranh đã hiện ra trước mắt anh. Nằm giữa bốn bề núi rừng là một bãi đất bằng phẳng và một cái hồ rộng hơn 10 ngàn mét vuông, nước xanh biếc, như một tấm gương lớn. Rải rác ven núi là những mái lều tranh hay ngôi nhà gạch nhưng xây theo kiểu kiến trúc của người miền núi.

An dựng chiếc Yamaha bên gốc thông, lững thững đi xuống con dốc đá. Trên bãi đất cạnh lối vào có một đoàn khách đang đứng thành hàng để chụp hình, trẻ có già có, dường như là cán bộ công chức của một công ty hoặc cơ quan nào đó. An đi qua thật nhanh, anh chỉ muốn nhanh chóng đến với thung lũng xanh.
Bãi cỏ xanh mịn màng ngon mắt làm sao. Trên bãi cỏ có đặt một chiếc xe ngựa vương giả, xa hơn là chiếc xe bò với một cái cày cũ kỹ dựng trước càng xe. Giữa hai  ba cái sân tròn, lát đá trên bãi cỏ còn sót lại những thanh củi cháy, dấu tích của một đêm lửa trại cách đây không lâu lắm.


 



Dấu ấn của nghệ thuật xếp đặt khá rõ, tuy nhiên, cảnh vật vẫn còn nhiều nét tự nhiên.

 

 
Đoàn khách cán bộ công chức rộn ràng đi xuống bãi cỏ, nhanh chóng quây thành vòng tròn theo sự điều khiển của người quản trò. Họ đang chơi trò tụm năm, tụm ba,…Họ đang sống lại thời tuổi trẻ, hồn nhiên. Có người cố gắng chạy theo tập thể, như bánh xe trong guồng máy đang vận hành. An quay nhìn về phía đồi cao. Đi đến với rừng, anh chỉ muốn quên đi hết những cái xôn xao ngoài phố.

 

An men theo hồ nước, leo lên cầu treo. Cảm giác bềnh bồng như đi thuyền trên sóng. Nhìn xuống hồ nước bên dưới thấy rợn ngợp tưởng như cây cầu sắp quăng mình xuống đó. Nhưng An qua được hai cây cầu treo gần nhau, thấy như mình đã vượt qua một đoạn đường đời. Tưởng thế thôi, chứ cuộc đời đâu phải là trò chơi có đích đến và có bảo hiểm!








 

 
Ở ven hồ có những khúc cây tròn, cong queo đen như củi cháy mọc lên từ đất, đến gần hơn lại trông như những con sâu róm đầy lông, màu nâu sậm. Hỏi một cô gái mặc y phục người Lạch mới biết đó là cây cù lần. Cây cù lần của làng cù lần. Hay thật!


Vâng, An đang ở Làng Cù Lần, anh đến đây để trút xuống thung lũng một tấn xà bần của cõi tâm với hy vọng khi ra về lòng nhẹ nhàng thanh thản như anh đã làm thế ở Thung Lũng Tình Yêu thủa nọ.
Bèn có thơ rằng:
      C
õi tâm mấy tấn xà bần
   Đổ rồi lại đổ mấy lần chưa xong!

thanhdalat
12/3/2012
(Bài đăng mới hơn: Hai cảnh mộng 2: Đồ cù lần!)



 













27 thg 2, 2012

Dựng cảnh thiên thai

“Nhất lạp phiêu trung tàng thế giới”
Bùm!
Nước hồ bắn tung tóe, đàn cá hốt hoảng phóng chạy tứ tán, có con phóng lên mấy cánh bèo đang xô dạt ngả nghiêng. Cột nước bật dựng lên cao đến lưng chừng núi, bắn tóe vào cánh rừng già, làm ướt bàn cờ của nhị vị lão tiên. Nhị vị lão tiên tóc râu bạc phơ vẫn ngồi bất động, phải chăng còn đang đắm chìm trong ván cờ thiên cổ? Hai con hạc trắng trên lưng chừng núi vươn đôi cánh bay đi. Ông câu ngơ ngác nhìn quanh, tự hỏi ai đang tâm gây cơn địa chấn phá hoại cảnh nhàn du của những kẻ lánh đời tìm nơi thâm sơn cùng cốc u tịch để tu dưỡng thân tâm.
Photobucket
  Tôi chứng kiến sự cố kinh hoàng của buổi sáng hôm đó với nụ cười thản nhiên của tiểu tạo hóa nhìn tiểu thế gian xoay vần. Bởi cái sự cố ghê gớm trong cảnh non bồng nước nhược kia chẳng qua chỉ do một trái đào buổi sớm rơi từ cành cao xuống đúng ngay giữa cái hồ xinh xinh của hòn non bộ nho nhỏ do tôi tạo dựng từ kỳ nghỉ hè năm ngoái.
    Công cuộc tạo dựng bắt đầu từ một ý nghĩ giản dị và thực tế. Để làm lại cái quán của mạ, tui và chú Mừng phải dọn dẹp một góc sân vườn. Cái góc sân vườn lổn nhổn gạch đá vậy mà cũng lắm của cải thật! Nhiều những mẫu gỗ vụn của bàn ghế , giường tủ gãy, mảnh chén đoại vỡ lẫn trong hàng ngàn cục gạch vỡ, những hòn đá ngả nghiêng đủ dạng. Sống cùng những vật vô tri đó là cỏ dại, hoa dại, rêu xanh cùng những con bọ cạp, con rết, con giun đất,…Cả một thế giới hoang phế đã bao nhiêu năm tháng sống yên bình bỗng kinh hoàng trước cuộc biến thiên! Trong lúc xúc mọi thứ cũ kỹ gọi chung là xà bần lên xe đem đổ vào một nơi nào đó ngoài thành phố, tôi bổng chú ý tới một vài hòn đá có hình thù kỳ lạ và nẩy ra ý tưởng: giữ lại chúng để khi nào rảnh làm một tiểu cảnh cũng hay!
    Thế là tui có một hòn non bộ, một cảnh thiên thai cho riêng mình. Ban đầu chỉ là vài hòn đá xếp đặt theo cái cách nhìn đầy cảm tính của tui, trông sao nhìn hay hay là được, thế mà loay hoay vần đi vần lại mấy cục đá dưới cái nắng hè gay gắt của Huế mãi vẫn chưa thấy “hay hay” như mong muốn. Mãi đến gần cuối kỳ nghỉ hè lên Huyền Không Sơn Thượng chơi, được một nhà sư truyền cho mấy chiêu mới hoàn thành công cuộc tạo tác gian nan của mình. Tui xếp đá theo thế Bích lập, Huyền nham bởi có sẵn một hòn đá to, dáng thẳng, dựng đứng như một vách tường làm hòn chủ, và một hòn khác trên đỉnh nhô ra như mái hiên. Thế rồi dần dần cây cỏ mọc lên, hẽm núi nầy có một cây si cổ thụ, mé hồ nước kia có bụi trúc thủy tùng thanh tú, ven những khe suối có rêu cẩm vân xanh rờn.
Trên một vùng mây nước hữu tình đó, con người đã đến. Xa xa nơi lưng chừng núi, bên cạnh tòa tháp cổ, có hai ông tiên râu tóc bạc phơ ngồi đánh cờ trong tư thái ung dung nhàn hạ.  Bên bờ nước, ông câu ngồi im như tượng. Ông đi câu “đợi thời” hay chăng mà không biết rõ “Cá đâu đớp động dưới chân bèo”(*)? Ở chỗ hẹp của hồ có nhịp cầu nho nhỏ bắt qua, dù chưa có “tơ liễu” nhưng trông cũng thơ mộng lắm. Dưới hồ nước trong veo đàn cá tung tăng bơi lặn, thi thoảng đớp động mấy đám bèo trôi dật dờ. Nhìn ánh phản chiếu mặt hồ thấy có từng đám mây trắng nhẹ trôi nghĩ tới câu thơ “Trâu qua bước lại thăm thẳm lưng trời”(**)mà cảm khái. Chỉ trong một vết chân trâu nước đọng đã nhìn thấy cả bầu trời, huống chi ta có cả một cái hồ mênh mông giữa tư bề núi non!

Photobucket
Cả một thế giới tĩnh tại và êm đềm trôi qua trong nắng sớm, dưới bóng chiều như một giấc mơ giữa ngày, một cõi mộng giữa phố phường lao xao. Một nơi “bình an cho tim mềm”. Cái cảnh thiên thai thơ mộng đó được dựng nên chỉ từ những hòn đá bỏ đi trong một góc vườn đầy cỏ dại. 

Photobucket
Buổi sáng yên tĩnh ngồi bên hòn non bộ chợt nghĩ : sao ta không sắp đặt những ngổn ngang gạch đá, cỏ dại của cõi tâm để dựng lên một nơi chốn an lạc cho chính mình nhỉ?
 Rhum ui, hãy khởi sự đi thôi!
thanhdalat
27.2.2012


21 thg 1, 2012

Chưa phải lúc nghĩ đến hoa hồng



Đó là một đêm giáp Tết:
Chị:
-Chúc anh năm mới hạnh phúc!
Hạnh phúc à? Biết nói gì hơn là cười ruồi. Anh đáp lại:
-Happy new year!
Chúc? Lại là lời chúc giao đãi! Mỗi một năm mình nhận được đến trăm lời chúc đủ loại rồi. tính sơ sơ đến bây giờ là mấy chục ngàn lời chúc dành tặng cho mình rồi nhỉ? Từ những lời chúc tươi thắm hy vọng thuở xuân xanh tươi nõn đến những lời chúc nhạt sắc phai hương của mùa thu lá rơi vàng…
Những lời chúc đã phai màu.
Happy new year. Lời chúc này chị đã nghe hơn trăm lần. Sáo quá! Sao anh không gởi những lời chúc của riêng anh nhỉ? Những lời chúc thực tế, chẳng hạn như…Chị nghĩ thoáng qua: Chúc mình mau chóng có ….chồng! Chỉ là ý nghĩ thôi nhưng nàng cũng đỏ mặt. Thật ra khi gõ những lời chúc cho anh, chị cũng đã nghĩ : chúc anh mau chóng có vợ, nhưng ngại ngần vì thấy không thơ mộng văn vẻ chi hết. Cũng khách sáo như anh, chị gõ:
-Chúc anh ngủ ngon!
Ờ, ngủ ngon!
Nếu lời chúc có chút tác dụng trong thực tế thì anh đã không phải cậy đến tim sen vỗ về, anh đã không hàng giờ trước máy tính để bay mênh mang qua các trang mạng trên đôi cánh mỏi, anh đã không gầy đen như con quỷ như thế này.
-Chúc em ngon giấc điệp!
Ôi cái anh này nói năng cũng khéo nhỉ! Nói “ngon giấc điệp” chứ không nói “ngủ ngon”! Viết blog mãi rồi cũng lên tay, có lắm cách diễn đạt. Lại học làm Trang Tử nữa chứ! Nhưng anh ơi, nói cách chi cũng chỉ là lời thù tạc thôi vì anh với tôi đều biết, không ít lần chúng ta thấy nhau lang thang trên mạng vào lúc 2, 3 giờ sáng. Anh đang phiêu du trên mây mộng tưởng, còn tôi cũng đang bơi trên dòng sông ảo ảnh.
Thương cho anh, thương cho tôi và những đêm hoang mạc.
-Thôi, bye anh nhé!
-Bye, bye.
Nhưng họ vẫn ngồi yên, người này chờ người kia quay đi trước.
Hai khung hình messenger yahoo vẫn còn chong chong mắt nhìn.
Anh coi đồng hồ: 3 giờ sáng.
Anh mở mấy trang báo mạng trong khi vẫn kiên nhẫn chờ chị quay đi trước khi đóng trang messengger.
Bỗng trên ô tin nhắn xuất hiện một dòng chữ của chị:
 
em sẽ lên công tác pleku vào tuần tới. mong gặp anh
Đang chống cằm đọc báo, anh bật dậy.
Cuộc giao lưu trên mạng đang mở ra một trang mới! Trước mắt anh như đang hiện ra những viễn cảnh thơ mộng, ngọt ngào...
 
Nhưng anh bỗng thấy phân vân.  Cái thế giới ảo mông lung sương khói và mong manh dễ tan vào hư vô mà anh đang sống đã bắt đầu cuộc chuyển hóa sang thế giới thực tại với bao điều phức tạp của tâm lý con người. Trong thế giới ảo ai cũng đẹp, người ta trao nhau những gì êm ái nhất, những lời có cánh, người ta chia sẻ cho nhau những tình cảm cao thượng, trông ai cũng đáng yêu đáng mến cả, nhưng còn cuộc sống thực tế ? Anh đã từng chứng kiến những cảnh như thế này:
    
Hay là ta hãy cứ sống mãi trong cái lung linh của thế giới ảo quen thuộc và yên ổn? Một thế giới mà ta và người đều đeo mặt nạ, chỉ giao tiếp nhau qua con chữ, qua những biểu tượng, tuy cũng có đủ thất tình lục dục nhưng nếu thấy bất an thì ta sử dụng các công cụ tự vệ: Delete, sổ đen,… hoặc lặng lẽ rút vào bóng tối. Anh rất tâm đắc câu nói của nữ sĩ Lipem: "THÀ CÓ MỘT TÌNH CẢM THẬT TRONG THẾ GIỚI ẢO CÒN HƠN CÓ MỘT TÌNH ẢO NGOÀI ĐỜI THẬT".
Tuy nghĩ thế nhưng anh không ngăn được một niềm vui đang nhẹ lan trong lòng mình.
 
 Anh mơ hồ hy vọng sẽ có được liều thuốc chữa lành những đêm hoang hoải. Ô! một ý tưởng viễn vông! Anh tự nhủ. Điều giản dị là, ra giêng anh sẽ được gặp một người bạn mà anh đã gặp gỡ trên mạng, đã trò chuyện, đã sẻ chia tâm tư qua những bài viết chân thành. Cùng bạn tản bộ hoặc ngồi ở một góc quán cà phê nhìn ra núi đồi chập chùng mây nước, buổi chiều sẽ thú vị biết bao. Ừ, chỉ vậy thôi cũng đủ cho ngày vui rồi. "Giữ một khoảng cách vừa, để là thiên thu". Đúng thế, anh sẽ làm như cách một nhân vật đã từng làm thế trong entry "Dã quỳ mấy độ"(Đăng ở :
Khoảng cách vừa
Anh click biểu tượng khuôn mặt mỉm cười và gõ dòng chữ:
Welcome to Pleku and mr. Codon.
“Dán thêm một đóa hoa hồng cho lãng mạn nhỉ”.
Anh click thật mạnh vào đóa hoa hồng
-Úi da! giaoluu
Ngón tay trỏ đau nhói. Thì ra đầu ngón tay anh trượt xuống chạm phải cái gai của hoa hồng! Một giọt máu rỉ ra. “Tại mình vội vàng quá, chưa phải lúc để nghĩ đến hoa hồng! ngón tay, bây giờ phải gởi tin nhắn cho nàng ngay thôi!”Cỏ May
Anh ngẩng lên màn hình vi tính. Nhưng ô kìa! Trước mắt anh là đám mây trắng lững lờ trôi qua.
Anh mở choàng mắt. Bên ngoài khung cửa trời đã mờ sáng. Buổi sáng mồng một Tết!
Theo phản xạ, anh vùng dậy, vui vẻ kêu lên:
CHÚC MỪNG NĂM MỚI! V.A - Chúc Mừng Năm Mới 2012
 
th@nhdalat
22/12/2011