"Đồng sàng dị mộng" không chỉ là chuyện phòng the, trong cuộc sống điều này thường xảy ra.
Nam - nữ thường có suy nghĩ khác nhau ngay cả khi đứng cạnh nhau,
khi nhìn nhau, nói chuyện với nhau, tưởng như "cùng nhìn về một hướng" nhưng ý nghĩ của họ cũng khác nhau
Mơ người thứ ba:
Và mơ người thứ tư:
Hậu quả:
Nàng sám hối
Ôi giời ôi là giời!
Và, tội nghiệp thay, chàng, bị phạt tội "dị mộng:
Và tự trừng phạt:
Thời nay , với điện thoại di động, sự giao tiếp của chúng ta thật là thuận lợi. Nhưng cũng vì thế nhiều khi giữa cuộc chuyện trò của những người bạn quanh bàn cà phê hoặc trong cuộc hẹn hò của đôi lứa thường có "người ngoài cuộc" xen vào. Tiếng nhạc lạ reo lên, thế là trong cuộc vui chung có người "dị mộng". Cảnh "đồng sàng dị mộng" diễn ra thường xuyên, đến mức mọi người bình thản chấp nhận, không ai lấy làm phiền.
Cũng vậy, xem entry này, bạn hãy mở lòng ra nhé. cuoocj soongs là thế mà!
Sáng mùng 4 Tết Đi săn ảnh ở vườn Bích Câu, thầm mong môt kỳ ngộ, nhưng lại gặp những "triết nhân". Khi nghe một triết nhân đang luận về "Tứ niệm xứ", về "tính không", về đạo lý của những bức tranh chăn trâu, ta vội vàng chụp cái hình ghi lại và giữ lại một hình ảnh trên dòng thời gian. Dù biết là "vô thường" nhưng cũng hy vọng Facebook tồn tại khoảng 1001 năm để thỉnh thoảng tìm xem lại hi hi...
một "thiền sư" đang luận về "Tính không".
Người nghe bỗng trầm tư vì thấy ngày xuân "như có như không"...Riêng Phó Nhòm là cứ vui với Xuân, mặc kệ bạn bè phiêu bồng trong cõi triết...
Những ngày chờ Tết Giáp Ngọ thời tiết Đà Lạt thật đẹp, anh đào năm nay cũng sẵn sàng hương sắc đón Tết. Rảnh rỗi (nhờ bà xã giỏi giang hi hi), Rhum đi dạo cảnh "rừng trong phố", sẵn có máy ảnh trong túi (ddtđ) thấy cảnh nào có nét XUÂN ĐÀ LẠT là chụp, "chụp lầm hơn bỏ sót", về lọc lại cũng được mấy cái coi được, bèn đăng lên khoe. Các bạn thân thương xem ảnh như đi thăm Dalat vậy mà.
Hồ Xuân Hương vào xuân:
Trên hồ có hai quán cà phê thơ mộng : Thanh Thủy bên này, Thủy Tạ bên kia, như Ngưu Lang, Chức Nữ mãi ngóng trông nhau.
Những nhánh thông vẫy gọi mỏi mòn
Thủy Tạ vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt trong khi phố xá ngày càng sầm uất .
Nhưng mùa xuân cùng với hoa anh đào đã về khắp nơi. Sắc thắm hồng
loang ven hồ, trên phố,
trong vườn Bích Câu,
làm duyên với chàng Thủy Tạ.
Xuân đã về thật rồi!
Làm phó nhòm tài tử, đụng đâu chụp đó cũng vui.
Mai là Tết thiệt rồi, mấy ngày Tết tui cũng sẽ đi chụp tùm lum nếu thấy cảnh nào xuân hơn mấy cảnh trên sẽ đưa lên khoe, không thì thôi.
Năm Ngọ với hình ảnh con ngựa không chỉ đẹp về tạo hình mà còn có nhiều ý nghĩa thú vị nữa. Đề tài tranh ngựa "Mã đáo thành công" đã để lại nhiều họa phẩm nổi tiếng. Để thêm vui ba ngày Tết, các bạn xem lại vài bức tranh đẹp về đề tài đó nhé.
Ngày xưa,
người Trung Hoa ở phương Bắc sinh sống trên các bình nguyên, đồng cỏ, nơi
mà có rất nhiều ngựa hoang. Đến mùa xuân hàng năm, người ta thường thả ngựa
nuôi (đã được thuần phục) để vào các cánh đồng, bình nguyên hay các khu rừng để
có thể dụ được ngựa hoang kéo đàn về lại trang trại của mình.
Một khi thả ngựa nuôi của mình ra thì có nhiều
khả năng xảy ra: hoặc là ngựa mình đi mất mà không trở về (có thể bị thú dữ ăn
thịt, có thể bị người ta bắt hay có thể nhập đàn với ngựa hoang đi luôn...) hoặc
là quay trở về và có thể dẫn theo ngựa hoang nữa! Vì vậy, vào mùa thu và mùa
đông, nếu ngựa quay trở về thì có nghĩa là mình đã thắng lợi trong việc vẫn giữ
được con ngựa của mình (trước cái đã, ít nhất là không mất nó), sau đó là có
thêm ngựa nữa (có thể là 1 hay nhiều con)!
(nguồn:net)
*
Năm nay năm ngựa lại đến, Giáp Ngọ 2014
Ngắm tranh "Mã đáo thành công", chàng Rôn cũng làm như người dân vùng thảo nguyên xưa, thả đàn ngựa nuôi vào cánh đồng.
Mặc cho cả đàn đi mất, chỉ cần một con ngựa quay về cùng với:
thế là thắng lợi to rồi, chỉ vậy là đủ để Rôn ta mời bạn bè một bữa tiệc rượu Rhum không say không về he he
Những ngày trước Noel An thấy
lòng vui những lời hẹn hò, cho dù mông lung đến mấy. Để đáp lại lời bình trêu
đùa của cô bạn trên mạng “Noel này An ấm áp nhé, vì có nhiều bạn để hẹn hò”, An
đã nhắn: “Đi lễ Noel trong cái lạnh se se của đêm Dalat thú vị lắm Tiger à”.
Nhưng đợi mấy ngày không có trả lời, An không tế nhị xa xôi nữa, anh nói: “Nếu
không ngại ai thì Noel mình đi thăm ngắm những hang đá trong các nhà thờ Dalat
nhé”.Tiger trả lời: “Còn lâu mà anh, rảnh mình đi ucf nhé”. Còn đến nửa tháng mới Noel thì thỉnh thoảng cà phê với Tiger cũng hay quá đi chớ. Nhưng rồi ngay cả lời
hẹn đi uống cà phê cũng bị những công việc của Tiger cuốn đi. Một hôm xuống ông
bảo vệ chơi, ông nói: “Đêm Noel chú đi lễ nhà thờ cho tui đi với!” Biết
ông bảo vệ là người không theo đạo,
anh nói : “Đi chớ, nhưng bác đi dạo xem đêm hội thôi rồi về chứ vào dự lễ không
có chi vui đâu!” “Đừng lo, tui đi lễ Noel nhiều lần rồi, lễ hay lắm”. An nói :Vậy
thì tùy bác, đến đêm Noel tui cùng bác đi cho vui. Anh nghĩ: ít ra đây là cuộc
hẹn có giá trị thực tế nhất! Noel thế là vui rồi, không lẻ loi như mọi năm trước
nữa.
Còn cái vui khác không kém:
Những tin nhắn chúc mừng Noel từ người thân và bạn bè ở xa gởi về:
-Merry Chrischmas!
-Giáng sinh an
lành và hạnh phúc anh nhé!
-Hồng ân Thiên
Chúa đến với anh !
-Giáng Sinh bình
an, yêu thương, vui vẻ anh nha.
-Trai tim moi
nguoi se la hang da Be-lem am ap nhat, tran ngap hong phuc Chua Hai Dong trong
mua Giang Sinh nay va mai mai nha anh.(có minh hoa cây thông Noel với nhiều
ngôi sao).
Bấy nhiêu đó cũng đã làm cho
An thêm nao nức chờ ngày lễ Noel đến.
An nhớ những đêm lễ Noel mấy
năm trước, một mình anh đi giữa đám đông người co ro trong sự ấm áp của khăn áo
dày cộm : áo măng tô, khăn len; của tay trong tay. Mọi người thong thả đi trên
con dốc từ khu Hòa Bình xuống cầu Ông Đạo, rồi lại lên dốc nhà thờ Chánh tòa,
giữa chập chùng sương giăng. Họ cứ đi lên, đi xuống để nhìn nhau, nhìn cảnh vật
nên thơ của đêm Noel xứ lạnh, với niềm vui Noel len nhẹ nhàng trong lòng mình.
An vừa thấy lẻ loi vừa cảm thấy một niềm an lạc của một người cô lữ trong cảnh
mộng, trong “đêm thánh vô cùng đất với trời xe chữ đồng”.
Hôm nay, ngày Noel lại đến.
Nhưng chiều nay, đến 6g thì
trời bỗng chuyển lạnh. Gió từng trận thét gào ngoài khung cửa sổ, hơi lạnh vây
bủa tòa nhà. An vừa hé cửa đã vội đóng sập lại. anh biết mình đã bị hơi lạnh
mùa đông phong tỏa rồi. Đi quanh phòng một lát, An xuống phòng bảo vệ đọc tờ
báo nói về thời tiết thay đổi và về những đồn đoán về ngày tận thế mấy hôm trước.
-Trời lạnh quá! Không đi
chơi Noel được ông ơi. Sorry!
-Ừ, năm nay lạnh thật. Thôi ở
nhà , ngồi đó tui pha ấm trà. Xo với xiếc, ri với riếc cái chi!
Giọng giễu cợt và tiếng cười
oang oang vô tư của ông bảo vệ xua đi ít nhiều lạnh giá của đêm đông.
Biết sẽ khó mà đi ra ngoài,
An quay lên, đóng kín mấy cánh cửa, ngồi coi ti vi. Đang lúc buồn hiu nhìn ra
ngoài trời đêm, một tiếng chuông điện thoại reo lên. Tiger gọi. An nghe một lời
chúc ngắn gọn: TIGER ĐANG VUI NOEL VỚI ROBER HÙNG Ở SÀI GÒN. CHÚC CHÚ NOEL ẤM
ÁP! SORRY CHÚ. An nhớ giọng giễu cợt của ông bảo vệ : Xo với xiếc, ri với riếc!
Nhưng anh chỉ cười nhẹ. Niềm vui Noel khiến cho anh “lòng chợt từ bi bất ngờ”. An
mở coi lại mấy tin nhắn chúc Noel hôm qua, và quả thật lòng An ấm áp dần. Mỗi
dòng tin nhắn chúc mừng Noel như một hòn than đỏ, xếp bên nhau tạo nên một ngọn
lửa nhỏ xua đi cái lạnh vừa mới len vào cõi lòng An. An thổi nhẹ vào những dòng
tin nhắn chúc mừng Noel cho ngọn lửa bùng lên và anh lần lượt đem những nỗi phiền
bực, những nỗi niềm cay đắng đốt cho cháy hết, đem những lúc cô đơn hong ấm trên
ngọn lửa rực đỏ bởi những tin nhắn chúc mừng.
-Merry
Chrischmas!
-Giáng
sinh an lành và hạnh phúc anh nhé!
-Hồng
ân Thiên Chúa đến với anh !
-Giáng
Sinh bình an, yêu thương, vui vẻ anh nha.
-Trai
tim moi nguoi se la hang da Be-lem am ap nhat, tran ngap hong phuc Chua Hai
Dong trong mua Giang Sinh nay va mai mai nha anh.(có minh hoa cây thông Noel với
nhiều ngôi sao).
Người hỡi, hãy kịp bước
tới, đến xem, nơi hang Bêlem Ôi Chúa giáng sinh khó khăn thấp hèn. Nửa đêm mừng chúa giáng sinh ra chốn nhân trần Người đem ân phúc xuống cho muôn dân lầm than Nơi hang bê lem thiên thần xướng ca Thiên chúa vinh danh chúng dân an hòa
Tiếng nhạc mừng Noel nhà ai xuyên
qua gió rét vọng vào làm cho “những hòn than yêu thương” từ những tin nhắn chúc
mừng Noel của An rực lên. Lát sau, tiếng chuông nhà thờ vang ngân thánh thót vọng
lại. Lòng An rộn ràng. Anh bước đến cửa, mở toang ra. Gió lạnh ập vào thật dữ nhưng bếp lửa của những lời chúc Noel
vẫn rực đỏ trong lòng anh. Bây giờ thì An không ngại gì gió lạnh nữa, anh mặc
áo dày, kéo cao cổ áo, bước ra đường, hòa vào dòng người đi đến với nhà thờ, ở
đó có ngọn lửa của tình yêu, ngọn lửa vĩnh hằng ngự trị nơi máng cỏ hang lừa.
Nàng tắt vi tính, rời khỏi
bàn làm việc đi xuống đường. Chưa hết buổi chiều mà nàng đã mở, tắt vi tính hơn
chục lần. Bài thơ về nỗi niềm “chiều Chủ nhật buồn” làm mãi chưa xong. Ánh nắng chiều nhuộm úa nỗi cô đơn của nàng.
Mà riêng chi nàng, khi còn ngồi trên phòng, nàng đã nghe tiếng ngáp não nùng của
ông bảo vệ rồi. Ông bảo vệ có 10 người con, nếp tẻ đủ cả, thế nhưng chúng ăn học
rồi đi làm ăn xa, để lại hai vợ chồng già trong ngôi nhà rộng, lạnh lẽo. Ông
tìm vui bằng việc nhận bảo vệ chung cư. Nhưng hình như sau những việc trông coi
chung cư, những gặp gỡ chuyện trò với những người sống ở chung cư và hàng xóm, ghé
qua nhà với bà xã, nỗi trống vắng vẫn làm ông phải ngáp dài thành tiếng.
Nàng đến quán tạp hóa ở ngã
tư đầu đường định mua một gói mì, dù không thấy đói bụng. Như đàn ông trong những
lúc như thế này thường mở gói thuốc, rút một điếu, bật lửa châm thuốc, hít vài
hơi là xua đi được phút giây trống vắng; việc đi mua một cái gì đó, ăn một thức gì đó
cho vui cũng làm nàng khuây khỏa đôi chút,
Chưa vội về lại căn phòng
quen thuộc, nàng ngồi xuống cái ghế thấp,
nói đôi ba câu chuyện với bà chủ quán.
-Sáng giờ đắt hàng không chị?
-Cũng ế lắm cô, hôm nay cô
được nghỉ ạ?
-Vâng chị ạ, nghỉ cuối tuần.
Các cháu đi đâu hết rồi?
-Mấy đứa đi học hè cả rồi. Chao,
học chi học mãi không hết chữ!
Chồng mất đã lâu, chị một
mình làm ăn nuôi bầy con. Con cái nhiều buổi đi học hết để chị lui cui một mình với
cái quán nhỏ vắng vẻ. Nhưng không chịu ngồi không, chị loay hoay việc này đến
việc khác không ngơi tay, và vì thế không còn thời gian để thấy trống vắng nữa!
Nói chưa dứt tiếng “hết chữ” chị chủ quán đã
ra phía sau bếp bưng lò than ra để giữa sân, nhen lên ngọn lửa nhỏ dưới đống
than. Tiếng lửa reo tí tách, những lưỡi lửa liếm những hòn than linh hoạt như
những vũ công champa nhảy múa, uốn éo quanh chân tháp cổ. Nàng nhìn mê mải bếp
lửa như đang xem một màn vũ đạo huyền bí cho đến khi những hòn than đỏ rực lên.
Khi bà chủ quán đặt lên bếp than hồng ấm nước rồi dọn bày ra những đồ dùng chế
biến bữa quà chiều thì cũng là lúc những đứa trẻ trong xóm đi ra, đến ngồi chầu
quanh bếp than hồng. Chúng chờ ăn quà vặt. Món quà chúng chờ là một món ăn mới
xuất hiện gần đây nhưng đã mau chóng phổ biến và được ưa chuộng: bánh tráng trứng.
Sự có mặt của lũ trẻ làm cho than như rực hồng lên. Đôi mắt bà chủ quán lấp
lánh niềm vui giản dị. Những câu chuyện của lũ trẻ được bà chủ quán tiếp lời
càng thêm rộn ràng. Tất cả như một gia đình quây quần quanh bếp lửa chiều.
Lát sau thì ông bảo vệ đến
quán. Bà chủ quán ngừng tay nướng bánh, rót cho ông bảo vệ một cốc rượu nhỏ. Nốc
một hơi cạn cốc, ông bảo vệ nói:
- Đau dạ dày đã lâu nhưng ngại
đi bác sĩ, hồi trưa rảnh quá đâm buồn, tui bèn đi khám bệnh. À mà hay thiệt, Tới
ngồi chờ ở phòng khám, khề khà bắt chuyện với mọi người ở đó quên đau luôn, mà
cũng vui nữa chứ.
-Xì, cái ông này, đi khám bệnh
mà cũng vui!
- Đồng bệnh tương lân mà,
nói chuyện rôm rả, hào hứng lắm!
Bà chủ quán đưa ông bảo vệ cốc
rượu thứ hai, nói : Thôi nhé, rượu hết rồi! Uống cho nhiều chị nhà qua mắng vốn
tui.
Lời qua tiếng lại làm ấm buổi
chiều hoang lạnh. Cơn mưa chiều phố núi dường như dừng lại bên ngoài không gian
bếp lửa này. Nỗi buồn đè nặng tâm tư nàng chiều chủ nhật cô đơn tan mất từ lúc
nào. Ý định lúc trưa, khi ngồi vào bàn vi tính là làm một bài thơ tả về nỗi cô
đơn bay biến đâu mất. Cái không gian bếp lửa này, những con người giản dị, đơn
sơ này đây đang thay nàng viết nên một bài thơ khác rồi: bài thơ về cái hạnh
phúc đơn sơ, bình dị của cuộc sống hàng ngày.