Ở Huế chúng tôi thường hay đến
một vài quán cà phê quen, mở nhạc xưa hoặc không có nhạc, giá bình dân nhưng cà
phê cũng khá ngon, lâu dần thân quen với chủ quán như anh em và quán trở thành
quán hẹn hàng tuần, có khi mỗi sáng. Cứ tưởng như hiếm có ở nơi khác, nhưng thật
ra tôi biêt những quán cà phê thân thiện này nơi nào cũng có, ở Dalat có quán
cà phê Tùng ở khu Hòa Bình, quán 31ở đường Hồ Tùng Mậu. Xa hơn, quán cà phê
Tygon ở gần nha Địa Dư cũng rất thân thương, anh Ugno Dalat là chủ xị ở đây,
nơi này đã có hân hạnh đón tiếp anh Lục Bình ghé thăm Dalat năm ngoái. Hy vọng
sẽ được đọc một bài viết của anh Ugno về cái quán cà phê thân thiện này. Xin trở
lại ề à về những quán cà phê thân thiện ở cố đô.
Trước hết, đó là quán cà phê
dưới gốc đa cổ thụ ở đường Nguyễn Chí Diễu, nhìn qua khu Lục Bộ ngày xưa (bây
giờ là những trụ sở của các cơ quan của tỉnh, phường hoặc là những khu đất trống).
Không biết đã được gọi là quán Vĩnh Ba hay chưa vì đây là quán anh Ba nhà ta
thường xuyên “ngồi thiền” mỗi sáng hoặc là chỗ anh hẹn gặp bạn bè gần xa của
anh, đây cũng là điểm khởi đầu cho những kế hoạch ăn chơi khác trong ngày rảnh
rỗi: đi lên Huyền Không Sơn Thượng, leo núi Bạch Mã,… hoặc về đường Trịnh Công
Sơn lai rai ở một quán bia bên bờ sông Hương,…
Quán này thân thiện là bởi
chủ quán cũng là một giáo chức hưu trí chỉ cần nhìn mặt là thấy gần gũi rồi, lại
thêm giá rất thân thiện : một ly có 5 ngàn, mà “ngồi thiền” bao lâu cũng được,
luôn luôn có trà nóng miễn phí.


Sân sau Trung tâm Liễu Quán
Nhàn đàm hoặc ngồi thiền
Quán thứ hai : Liễu Quán. Gọi
tên này là gọi ké Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Liễu Quán trên đường Lê Lợi, bên
bờ sông Hương, nơi này có đặt tượng Quán Thế Âm do nhà điêu khắc tài danh Lê
Thành Nhơn sáng tác. Quán được mở ở sân sau trung tâm, dưới bóng mát của những
tàng cây cao. Ở đây có thể nhìn ra sông Hương hóng gió hoặc nhìn vào những hoa
văn dưới mái hiên chùa để “thiền”, nhưng thường thì khi có thêm vài người bạn
thì chúng tôi lại sôi nổi chuyện trò về đủ thứ chuyện tầm phào về văn nghệ và
văn nghệ sĩ xứ Huế. Mặc dù chúng tôi đều cười về câu hát ngây ngô :”Vẻ đẹp Huế
chẳng nơi nào có được”!
Quán cà phê này thân thiện ở
chỗ quy ước ngầm của chúng tôi về cách trả tiền nước. Ai muốn về trước cứ tự
đông để tiền lại trên bàn, bao nhiêu đó tùy, sẽ có người trong bàn gom lại, thiếu
thì bù, dư thì sung vào “công quỹ” để thỉnh thoảng kéo nhau đi lai rai đâu đó. Muốn
gặp và nghe đủ chuyện về đất Huế thì bạn hãy đến đây gặp blogger Butsref .
Quán thứ ba: bên sông Bạch Đằng
(tên cũ là sông Hộ Thành), con sông đào thông với sông Hương, bọc bên ngoài
thành nội, quán giản dị là cái bàn với vài cái ghế nhựa đặt dưới cội bồ đề lâu
năm, khách tự động vào gặp chủ quán (bên kia đường) lấy bàn ghế đem qua và tự động
xê dịch ghế ngồi tránh bóng nắng. Chủ quán chỉ làm cái việc đem cà phê, nước
trà ra, nhận tiền, khoảng 9 giờ sáng chủ quán lặng lẽ đóng cửa quán đi về sau
khi đem gói trà và bình thủy nước sôi cho khách tùy nghi sử dụng, để mặc khách
ngồi đến trưa hay…chiều cũng được. Trước khi về khách tự đem bàn ghế vào để trước
quán là xong. Uống cà phê hoài thành ra được ngầm xếp vào diện…người nhà!
Nơi này chúng tôi thừa thời
gian để nói lan man về chuyện thiền, đạo học Đông phương, đạo sống ở đời và cả
chuyện tiếu lâm. Chính nơi này tui gặp một nhân vật kể chuyện tiếu lâm dân gian
cười bể bụng là anh Ái (và đáp lại chúng tôi gọi trêu anh là Lao Ái).
Nhìn về phía cầu lòn (cầu vượt)
Nhìn về phía cầu Gia Hội
Nhìn về phía cầu lòn (cầu vượt)
Nhìn về phía cầu Gia Hội
Hoặc mải mê nghe anh Ái kể chuyện tiếu lâm
Một quán cà phê thân thiện đặc biệt khác xin phép cô chủ được nhắc tới, đó là quán cà phê thân thiện chỉ còn trong ký ức người dân Huế một thời là Cà phê Tôn, ở gần cửa Hiển Nhơn, trong Thành Nội. Đây là quán quen của giáo sư và sinh viên của trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế hồi trước. Nơi này những ngày sau 1975, Rhum thường gặp các ông anh TCS, Đinh Cường, Tôn Thất Văn ngồi nói chuyện sáng tác văn nghệ trong hoàn cảnh mới.Với chúng tôi, quán còn thân thiện hơn vì chủ quán là thân phụ của bạn Kim Ty của chúng ta.
Rảnh rỗi viết lan man vài
câu cho vui thế thôi. Nhưng các bạn blogger thân mến nếu có dịp đến Huế mà hợp
cái gu thân thiện như rứa thì hãy hỏi
anh npvinhba (tức Vĩnh văn tế) hay Kim Ty để nhàn du một chuyến nhé.
thanhdalat
16/11/2012




